22/10/2014

Ý KIẾN NHÂN KỲ HỌP QUỐC HỘI

Nguyễn Đình Cống

Ở nhiều nước dân chủ (kể cả các nước cộng hòa và quân chủ lập hiến) các thành viên của Quốc hội (nghị sĩ) không được làm thêm các vị trí chủ chốt trong chính quyền. Ở ta thì ngược lại. Trước đây nghị sĩ chủ yếu được chọn trong số quan chức chủ chốt của các bộ, các tỉnh theo cách đảng cử, dân bầu... Việc làm như vậy gây nên một số lãng phí và hạn chế về trí tuệ của xã hội, gây nên lãng phí thời gian cho nhiều nghị sĩ và tạo cho họ sự nhàm chán, hạn chế tính khách quan và dân chủ của Quốc hội. Gần đây đã có một số nghị sĩ chuyên trách (không có chức vụ chính quyền) nhưng cũng mới chiếm tỷ lệ khá nhỏ, nghe đâu đang phấn đấu để tăng số chuyên trách lên đến 50%. Tăng số nghị sĩ chuyên trách là việc làm đúng, nhưng chỉ mới đến 50% cũng còn là quá ít mà nên đạt đến 100%.

Tôi (và chắc là nhiều người dân khác cũng thế) có nguyện vọng và đề nghị sửa đổi , bổ sung hoặc tu chỉnh Luật Tổ chức Quốc hội với qui định “Đại biểu Quốc hội không thể đồng thời là cán bộ chủ chốt của chính quyền”. Bạn đang là cán bộ chủ chốt của chính quyền vẫn có thể ứng cử làm ĐBQH, nhưng khi đã trúng cử thì buộc phải thôi giữ chức vụ chủ chốt trong chính quyền. Làm được như vậy, thực chất là tiến tới việc thực hiện “tam quyền phân lập”, sẽ tránh được một số nhược điểm như đã nêu ở trên.

N.Đ.C.

Tác giả gửi BVN

GS TS Nguyễn Đình Cống, nguyên Chủ nhiệm Khoa trường Đại học Xây dựng Hà Nội, nghỉ hưu 1999.

Dân oan các nơi về Hà Nội khiếu kiện bị bắt giữ

Trần Quang Thành

Vào khoảng 7 giờ sáng qua 20/10/2014, tại Hà Nội, gần 50 dân oan các tỉnh Quảng Ninh, Thái Bình, Ninh Bình, Hà Nội, Đồng Nai, Bình Dương, Tiền Giang, Đồng Tháp, Bạc Liêu,Tây Ninh đã kéo về hội trường Ba Đình mới, nơi đang diễn ra kỳ họp thứ 8 Quốc hội khóa 13 để khiếu kiện, đòi lại ruộng đất, nhà cửa bị giới chức địa phương tước đoạt, bản thân bị tù tội oan sai nhiều năm.

Mọi người đang đi bộ rải rác trên vỉa hè đường Hoàng Diệu thì bị một lực lượng lớn công an các loại trong đó có cả bọn côn đồ hành hung dồn bắt bắt hết lên xe đưa về trụ sở đồn công an số 6 ở số nhà 1 Quang Trung quận Hà Đông.

Dân oan Nguyễn Thị Nguyệt đã ngất vì bị an ninh, côn đồ xô đẩy, lôi kéo lên xe buýt. Dân oan Trần Thị Hài tỉnh Bình Dương và dân oan Trương Thị Quang tỉnh Tiên Giang đã phải vật lộn với mấy tên côn đồ xông vào định tước đoạt điện thoại di động của 2 chị.

Sự lựa chọn của Trung Quốc

Wong Chin-Huat*

Phạm Gia Minh dịch

clip_image002

Cuộc đấu tranh đòi dân chủ với quy mô và tính chất của một phong trào trưởng thành đã lan tỏa trên khắp các tuyến phố trung tâm ở Hồng Kông (HK) – một “đặc khu hành chính” thuộc Trung Quốc với lịch sử là vùng lãnh thổ nhiều năm nằm dưới chế độ thuộc địa. Phong trào này đang trở thành nỗi thất vọng to lớn đối với chính quyền Trung Quốc (TQ).

Tuy nhiên vấn đề Hong Kong của TQ có gốc rễ sâu xa ở chính TQ lục địa nhiều hơn là ở HK.

Mô hình quản trị xã hội theo phương cách tập trung - toàn trị đã là một thực tiễn trên 2000 năm ở TQ, mặc dù thi thoảng cũng có những động thái dám thách thức hệ thống đó nhưng đều bị coi là phá hoại sự ổn định và nguy hiểm. Kết cục là những kẻ dám thách thức có thể bằng bạo lực chiếm cứ một vùng đất để lập ra vương quốc riêng hoặc nếu đủ mạnh, họ dám lật đổ ngai vàng của hoàng đế.

Nhật ký về những cuộc thăm viếng bất thường

Kha Lương Ngãi

Kể từ khi Trung quốc khiêu khích cắt cáp, ngăn cản hoạt đông khai thác dầu khí của VN, đỉnh cao là khi TQ ngang nhiên hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 để khai thác dầu khí ở vùng biển thuộc chủ quyền của VN, làm bùng lên ngọn lửa sôi sục biểu tình chống TQ xâm lược khắp cả nước, tôi đã được được Đảng, chính quyền, đoàn thể, mặt trận Tổ quốc, hội cựu chiến binh, an ninh thuộc Bộ Công an, an ninh TP. HCM đặc biệt quan tâm thăm viếng. Sự quan tâm càng trở nên đặc biệt hơn khi tôi tham gia vào “nhóm 72 ký kiến nghị sửa đổi Hiến pháp, tham gia ký kiến nghị 61 đòi đổi mới thể chế chính trị từ độc tài toàn trị, chuyển hóa hòa bình sang dân chủ đa nguyên”...

Điếu Cày 'bất ngờ rời VN đi Hoa Kỳ'

clip_image001

Khá nhiều tổ chức bấy lâu nay vận động gây sức ép tới Hà Nội để thả blogger Điếu Cày.

TÓM TẮT DIỄN TIẾN BUỔI ĐÀM PHÁN GIỮA ĐẠI DIỆN CHÍNH QUYỀN HỒNG KÔNG VÀ ĐẠI DIỆN SINH VIÊN HỌC SINH HỒNG KÔNG

Facebook Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

- Yvonne Leung: các đại diện của chính phủ đang muốn bày trò với chúng ta, chúng ta không thể bỏ cuộc. Họ nói quyết định của NPCSC không thể thay đổi.

Buổi đàm phán giữa chính phủ và sinh viên Hong Kong đang diễn ra và được tường thuật trực tiếp
Mỗi bên có 5 phút mở màn, 90 phút tranh luận (mỗi người nói từ 3-5 phút), và 10 phút dành cho phần kết luận của mỗi bên.
Post này mình sẽ edit khi lấy được hết tin, tạm thời ko hiểu sao đường truyền Internet quá chậm từ VNPT cho tới FPT.

clip_image001

Vài hình ảnh của Cách mạng 1-11-1963 trên tờ báo LIFE cho thấy phản ứng dân chúng như thế nào trước sự kiện lịch sử này

Quý nhất của bài dưới đây là ở những hình ảnh, chúng không chỉ rất sống mà còn góp phần nói lên một kinh nghiệm vàng cho người dân trên hầu khắp thế giới đang phát triển, nhưng cũng là cẩm nang số một cho đám lãnh tụ chóp bu cộng sản: mọi cuộc biểu tình trong các thể chế không có sự cai trị của CS rốt cuộc đều dẫn kẻ độc tài đi nhanh đến... bãi tha ma. Vì thế mà không khó hiểu khi từ Trung Quốc đến Việt Nam đều bảo nhau cấm ngặt biểu tình, gán cho bất kỳ cuộc biểu tình yêu nước ôn hòa nào một cái mũ to khủng và là cái mũ độc nhất: PHẢN ĐỘNG, do những phần tử phản động xúi giục.
Từ chuyện này xin bạn đọc hãy thử đoán xem Luật biểu tình ở Quốc hội CHXHCN Việt Nam bao lâu nữa thì có, như lời đẹp của ông Thủ tướng?

Bauxite Việt Nam

21/10/2014

Những mối quan tâm day dứt về chính sách đối với Trung Hoa – chuyện ô nhiễm công nghiệp

Ari Nakano

Phạm Toàn dịch

Không nói thì ai cũng biết, vấn đề khai thác bauxite ở Tây Nguyên đã trở thành một dấu hỏi nổi cộm từ cách đây 5 năm và kéo dài cho đến tận nay, quy tụ trong đó những vấn nạn hàng đầu không chỉ ở Tây Nguyên mà trên quy mô cả nước: 1. An ninh quốc phòng; 2. Kinh tế; 3. Văn hóa cổ truyền của một vùng đất cổ hết sức đặc thù trong nền văn hóa dân tộc; 4. Môi trường sinh thái của chính vùng đất đó và rộng ra cả một nửa nước phía Nam. Đó là những vấn nạn mà chính những người chủ trì cái dự án do ông TBT Đảng Cộng sản Việt Nam khóa trước khơi nguồn, dư biết không thể giải quyết được bằng khả năng và những nguồn tài lực của họ, nên ngay từ lúc mới khởi sự đã bộc lộ một sự giấu quanh hay cố nói bằng được để gọi là “nuốt cho trôi”, rồi đến đâu sẽ hay đấy. Thì bây giờ đây, 2 trong số 4 dự báo đã hiện ra lồ lộ như những cái gai chọc vào mắt người dân cả nước, đó là sự thua lỗ thảm hại và sẽ còn thua lỗ kéo dài khiến TKV đang thất điên bát đảo tìm mọi cách “chữa cháy” cho êm xuôi các tiến độ trước mắt, và những tác hại kinh hoàng đối với cuộc sống người dân quanh vùng Tân Rai vì phải hưởng bụi độc tràn lan và gần đây là sự tràn Hồ Đuôi Quặng số 5 ở Lâm Đồng làm nước rửa quặng chảy ra lênh láng khắp nơi.

Nhưng câu chuyện bauxite Tây Nguyên không chỉ dừng ở 4 câu hỏi hắc búa đã nói. Bản thân nó còn chứa đựng bên trong một nghịch lý lớn, ngày càng vô phương bưng bít: khi không các vị ở đỉnh cao quyền lực tự rước lấy những tai vạ tày đình về giáng lên đầu dân và hễ cứ có chuyện gì thì tìm mọi cách lấp liếm bằng được, để làm gì, nếu không phải là do sức ép của “người anh bốn tốt” phương Bắc, làm “ông em” phải cúi đầu vâng phục, đến mức bất chấp công luận thế nào cũng cứ “một liều ba bảy cũng liều”? Thế chẳng phải là một đảng tự xưng “của dân do dân vì dân” nghiễm nhiên tự phơi ra một thực chất ghê gớm mà từ trước đến nay hễ có sự vụ nào liên quan đến nó thì đều muốn giấu nhẹm đi – cái thực chất từ khi nào không biết mình đã biến thành con nợ “của Tàu do Tàu vì Tàu”? Vì thế, không có gì khó hiểu nếu ta nhớ rằng ngay sau câu chuyện bauxite nổi cộm năm 2009 đã nhanh chóng bùng lên ngọn lửa của những kiến nghị kế tiếp, dồn dập, như những tiếng gọi đàn làm thức tỉnh mọi tấm lòng yêu nước. Và hệ quả tự nhiên chứ không ai tính trước là từ đó đến nay, một phong trào dân sự vì mục tiêu dân chủ hóa đất nước, thực hiện quyền làm người cho những con người thấp cổ bé miệng nhất là NHÂN DÂN, gắn bó song trùng với mục tiêu thoát Trung, bảo đảm giữ gìn vững chắc lãnh thổ tài nguyên và độc lập dân tộc, đã từng bước lừng lững ra đời.

Nếu nhìn hiện tượng bên ngoài thì có thể như GS Ari Nakano – trong bài đăng dưới đây – nhận định, giữa mối quan tâm của một số trí thức thành thị (cảnh giác nhân công Trung Quốc số lượng lớn xâm nhập Tây Nguyên), và thực tế những gì người dân Tây Nguyên đang lo lắng (bụi đỏ bauxite đe dọa cuộc sinh tồn của họ, chứ người Trung Quốc sinh sống ở đấy chưa đáng kể) có vẻ chưa thật khớp với nhau. Có thể là thế đấy. Nhưng nhìn sâu vào “cái gốc”, thì lời giải bỗng trở nên đơn giản: ai sẽ hưởng lợi một khi nhân dân Tây Nguyên rơi vào vòng khốn đốn? Ngoại trừ một số những kẻ “sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi”, đại đa số đảng viên ĐCSVN không dự phần vào “món lợi” trớ trêu này. Ai là kẻ “bội thu” một khi Đảng CSVN bị dân chúng bất  bình và xa lánh? Chắc không thể nào là ĐCSVN. Bởi vậy, mọi sự cảnh giác với kẻ thủ mưu nham hiểm bậc nhất thời nay trên trường quốc tế, nhìn ra trước từng bước đi của chúng trong chiến lược lâu dài xâm lược Việt Nam trong đó có việc mai phục người của chúng ở Tây Nguyên – bọn đang điều binh khiển tướng trong Trung Nam Hải –  không bao giờ là thừa. Xin được thưa lại với GS Ari Nakano một đôi điều như trên, trong bài viết rất tâm đắc của chị.

Bauxite Việt Nam 

Vì đâu khiếu kiện đất đai ngày một nhiều?

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok

clip_image001

Tường rào nhà Luật sư Cù Huy Hà Vũ ở số 24 Điện Biên Phủ Hà Nội bị chính quyền địa phương đập phá hồi năm 2010. Ảnh do LS.Vũ cung cấp.

Phe dân chủ Hồng Kông bác bỏ cáo buộc bị "thế lực bên ngoài" thao túng

Đức Tâm

clip_image002

Tình hình ở Hồng Kông trở nên yên tĩnh hơn dù sinh viên vẫn chiếm giữ một số nơi - REUTERS/Stringer