24/06/2017

Tướng Tàu “tự làm mình mất mặt” ngay giữa Hà Nội, để rốt cục “nên đưa nhau ra tòa quốc tế”(*)

"Xét về mặt văn hóa, người Trung Quốc rất không thích chuyện bị mất mặt. Việt Nam không có ý định làm cho bất kỳ ai mất mặt cả, cho nên vừa rồi Trung Quốc nói như thế về chuyện các đảo ở Nam Hải (Biển Đông) là của Trung Quốc từ xưa, thì đó là một chuyện rất chướng mà người Trung Quốc tự làm mình mất mặt".

"Tự làm mất mặt mình xong, không nhận được một sự đồng thuận nào từ phía Việt Nam, thì đành phải bỏ tất cả những cái khác, hoạt động khác và tuyên bố như vậy [do ‘sắp xếp công việc’ nên phải về] thôi".

"Thực ra phía Trung Quốc người ta vẫn nói chuyện này từ rất lâu, người ta nói, nhưng người ta không nói thẳng kiểu ấy, người ta nói qua báo chí, người ta nói qua diễn đàn này nọ. Chúng ta nhớ rằng cuộc thăm trước đây năm 2016 của Chủ tịch kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình đến Hà Nội ngày 15 tháng Mười Một, thì ông ấy [nói năng] rất là nhẹ nhàng".

"Nhưng ngày hôm sau ở Singapore, có bài gọi là 'Singapore Lecture số 36', thì ông ta nói thẳng ra là tất cả những gì ở ngoài biển, kể cả 'đường Lưỡi bò', kể cả đảo..., tất cả các đảo là của Trung Quốc hết, có nghĩa là ngày 15/11 ông không nói gì với Việt Nam cả, nhưng ngày 16/11, ông nói rất rõ ở Singapore như vậy".

"Đây là lần đầu tiên báo Trung Quốc cho đăng rằng ông Ủy viên Bộ Chính trị mà cũng đeo hàm Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương nói ở Hà Nội với các nhà lãnh đạo Việt Nam như vậy, thì những người bình thường nhất người ta hiểu đây là một sự nói thẳng một cách trắng trợn và đây cũng gần như đồng nghĩa là một sự đe dọa quân sự".

“Bất đồng cơ bản này là không có cách gì thỏa hiệp được, cuối cùng một thời gian nữa cũng nên tiến tới các biện pháp bằng pháp lý, tức là đưa nhau ra tòa”.

TS Hà Hoàng Hợp

Trục xuất GS Phạm Minh Hoàng có đúng luật Việt Nam?

Cát Linh, RFA

Mấy ngày trước hỏi thăm, thì thầy Phạm Minh Hoàng bảo, cuối tháng 6 này sẽ bị trục xuất, nhưng cũng phải chờ đến đó mới biết chính xác được!” [1].

Tuy nhiên, cô Lê Thị Kim Oanh vợ thầy vừa cho hay:

Vào khoảng 18:30 tối nay (23.6), một CAKV đến nhà gõ cửa kêu kiểm tra nhân khẩu định kỳ. Sau khi ảnh vào trong thì ngoài xóm có bốn CA đợi sẵn ập vào, một người mặc thường phục mang máy quay phim.

Những đồng chí này cho biết, việc tước quốc tịch đã khiến thầy Hoàng trở thành người cư trú bất hợp pháp nên đến đưa về phường làm việc.

Tuy nhiên, hai vợ chồng phản đối, và nói việc quá đột ngột nên không đi được. Các CA bảo, không đi thì phải ký vào biên bản, thầy Hoàng không đồng ý và gọi cho Luật sư nhưng cuộc gọi không thực hiện được. Theo cô Oanh, bên CATP có đưa đến một xe phá sóng đậu trước nhà!

Sau đó các CA cho biết, ngày mai sẽ thi hành lệnh trục xuất từ trụ sở CA TP.HCM. Rồi thầy Phạm Minh Hoàng bị cưỡng bức đưa đi, khi lôi thầy ra khỏi nhà các anh CA đóng sập cửa lại. Cô Oanh và con gái còn bên trong, hiện không biết [thầy bị] mang đi đâu.

Trong buổi họp báo thường kỳ vào tuần trước của Bộ Ngoại giao, trả lời câu hỏi của hãng thông tấn AFP, người phát ngôn Lê Thị Thu Hằng cho biết: “Ông Phạm Minh Hoàng đã vi phạm pháp luật và xâm phạm an ninh quốc gia. Việc tước quốc tịch được thực hiện theo đúng pháp luật. Các cơ quan chức năng của Việt Nam đã thông báo tới cá nhân ông Hoàng và Đại sứ quán Pháp tại Việt Nam”.

Tuy nhiên, cho đến thời điểm này vẫn chưa có phát biểu gì chính thức từ phía Pháp đối với vấn đề thầy Hoàng!

Thầy Phạm Minh Hoàng sau khi ra tù 2012 đã sống cùng vợ và con gái tại Q.10 TP.HCM.

FB Lê Nguyễn Hương trà

[1] https://www.facebook.com/cogaidolongvn/posts/10207695306695387

Những hành vi lừa đảo và vô nhân tính của chính quyền đối với Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Nguyễn Tuyết Lan

Trong suốt hơn 8 tháng qua, cứ mỗi 2 tuần, tôi lặn lội đến trại giam công an tỉnh Khánh Hòa để gửi quần áo và thực phẩm, cũng như hy vọng được gặp con tôi – là người cho đến giờ phút này trên nguyên tắc pháp lý vẫn là một công dân vô tội khi chưa có bản án xét xử của tòa.

Trong suốt hơn 8 tháng, tôi vẫn đinh ninh là con tôi vẫn bị giam ở đó. An ninh Khánh Hòa vẫn thông báo là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang bị giam cầm tại Nha Trang.

Tuy nhiên, sự thật lại rất phũ phàng và thể hiện bản chất lừa đảo của những người đã bắt giam con tôi.

Trong lần được tiếp xúc với Luật sư Nguyễn Khả Thành, sau 8 tháng bị cách ly với gia đình và thế giới bên ngoài, con tôi cho Luật sư biết:

Quỳnh chỉ bị giam giữ ở Nha trang một ngày, sau đó đã bị chuyển về Cam Lâm - Cam Ranh, là một trại tù có điều kiện rất khắc nghiệt. Quỳnh chỉ được đưa về trại tạm giam công an Khánh Hòa vào ngày 07/05/2017.

Thì ra Trung Quốc ‘quậy’ vì Việt Nam chuẩn bị khai thác mỏ Cá Voi Xanh?

Cũng chẳng biết khai thác mỏ Cá Voi Xanh thì tiền sẽ vào túi ai, dân chúng Việt Nam với tin báo lỗ khủng khiếp của PVN trong nhiều năm nay, chưa bao giờ hy vọng chút gì ở những “hoạt động kinh tế” của chính quyền CHXHCN VN, nếu tính gần thì từ ông X to mồm hết đưa ra những “cú đấm” này “cú đấm” kia mà rốt cuộc 99% người dân không một chút xơ múi nào ngoài những khối nợ lớn chồng lên đầu là có thực, cho đến ông P có vẻ nhũn nhặn hôm nay, hay ông nào về sau đi nữa.

Nhưng tự nhiên vô cớ nhảy vào vùng biển của người ta – mà từ ngàn đời nay ngư dân người ta vẫn quen đem thuyền ra đánh bắt hải sản – xua quân đến bắn giết quân lính người ta đang canh giữ các hòn đảo một cách không gớm tay rồi chiếm lấy và ngang nhiên đổ đất cát xuống xây căn cứ lên trên và tuyên bố động trời rằng đấy là lãnh hải từ thượng cổ của Tàu thì ai mà chịu được.

Giờ lại cử những con sói điên sang nước người ta nhe nanh dọa dẫm hòng cản trở người ta khai thác dầu mỏ của chính người ta, thì thử hỏi còn thế nào nữa mới gọi là sủa càn?

Cút về nước là phải.

Người Việt Nam đối với cộng sản đã nếm đủ mùi khốn nạn, không cần cái thứ cộng sản Tàu đến “ban phát” oai phúc tại đất nước của mình. Kinh nghiệm cho thấy đối với CS, bất cứ là CS nào, chỉ ăn nói nhẹ nhàng với chúng là không xong.

Oán thù ta hãy còn lâu,

Trồng tre nên gậy gặp đâu đánh chừa.

Thế giới sợ Tàu chứ người Việt không có sợ.

Bauxite Việt Nam

Vì sao Trung Quốc hay dọa đánh Việt Nam?

Lê Anh Hùng

clip_image002

Trong một cuộc biểu tình tại Đồng Nai.

Trung Quốc chấm dứt việc quân đội 'nhảy múa kiếm cơm' - Việt Nam thì sao?

Lê Anh Hùng

Thượng tướng Lê Chiêm, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng vừa cho biết: “Bộ Quốc phòng có chủ trương, quân đội không làm kinh tế, tập trung xây dựng quân đội cách mạng chính quy tinh nhuệ, hiện đại. Tất cả các doanh nghiệp quân đội phải cổ phần hóa, thoái vốn hết, cái nào phục vụ quốc phòng làm quốc phòng. Hiện nay các doanh nghiệp quốc phòng ở thành phố không nhỏ, chúng tôi kiên quyết làm theo đúng chỉ đạo của Thủ tướng”.

Nếu quả đúng như lời ông Lê Chiêm, đây là lần đầu tiên Bộ Quốc phòng VN buộc phải chấm dứt sứ mệnh “nhảy múa kiếm cơm” của các doanh nghiệp quân đội, cho dù chủ trương này đã diễn ra quá muộn màng và các nhóm lợi ích quân đội đã có một thời gian rất dài để trục lợi từ chính sách. Vụ “sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất” chỉ là một trong nhiều minh họa.

Mời độc giả đọc lại bài viết của tác giả Lê Anh Hùng, một thành viên của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, đăng trên blog VOA ngày 23/4/2016, có tựa đề: “Trung Quốc chấm dứt việc quân đội 'nhảy múa kiếm cơm' - Việt Nam thì sao?”

Việt Nam thời báo

Quân đội Trung Quốc: hết thời ‘nhảy múa kiếm cơm’

Tháng 11 năm ngoái, lần đầu tiên Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đề ra chính sách buộc quân đội nước này phải ngừng tất cả các hoạt động cung cấp dịch vụ phục vụ dân sinh có thu tiền, để tập trung vào nhiệm vụ chính là bảo vệ an ninh, quốc phòng. Dịch vụ dân sinh thu tiền là những hoạt động như khám chữa bệnh, xây dựng, biểu diễn văn nghệ… phục vụ dân chúng.

Ban đầu, ông Tập đưa ra lộ trình thực hiện quyết sách trên là trong vòng 3 năm. Tuy nhiên, cuối tháng Ba vừa qua, ông ta lại ra lệnh cho quân đội ngưng ngay lập tức các hoạt động dịch vụ có thu tiền, thay vì theo lộ trình 3 năm như trước. Động thái này thể hiện quyết tâm rất lớn của lãnh đạo Trung Quốc trong việc lành mạnh hoá và chuyên nghiệp hoá quân đội.

Trên thực tế, ngay từ năm 1998, dưới thời Giang Trạch Dân, Chính phủ Trung Quốc đã cấm quân đội tham gia hoạt động kinh tế. Đây là nhân tố rất quan trọng giúp cho quân đội Trung Quốc trở nên hùng mạnh hơn, chuyên nghiệp hơn, bởi hoạt động kinh tế trong quân đội là những ung nhọt tham nhũng, gây ra những tác hại khôn lường, khiến sức chiến đấu của quân đội bị suy giảm.

Quân đội Việt Nam: mải mê kiếm tiền

Trong khi quân đội Trung Quốc – trên thực tế hầu như là đối tượng tác chiến duy nhất và nguy hiểm nhất của Việt Nam – đang nhanh chóng lột xác như vậy thì quân đội Việt Nam lại ngày càng trở thành một cỗ máy kiếm tiền khổng lồ.

Hiện nay, bên cạnh Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel) lớn hàng đầu quốc gia, Bộ Quốc phòng còn có đến 20 tổng công ty mà nhà nước nắm giữ 100% vốn điều lệ. Đó là các tổng công ty: Kinh tế Kỹ thuật Công nghiệp Quốc phòng, Xây dựng Công trình Hàng không, Xuất nhập khẩu Tổng hợp Vạn Xuân, Đầu tư phát triển nhà và đô thị, Xăng dầu Quân đội, Hợp tác Kinh tế, Tân cảng Sài Gòn, Trực thăng Việt Nam, Đông Bắc, Trường Sơn, Lũng Lô, Thái Sơn, Sông Thu, Ba Son, Thành An, 15, 28, 36, 319 và 789.

Thêm vào đó, Bộ Quốc phòng còn quản lý 2 doanh nghiệp cổ phần quy mô lớn là Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội và Tổng Công ty Cổ phần Bảo hiểm Quân đội.

Ngoài số tập đoàn, tổng công ty hùng hậu ở trên cùng các công ty trực thuộc chúng, số doanh nghiệp khác trực thuộc Bộ Quốc phòng, tổng cục, quân chủng, binh chủng, quân khu… là không đếm xuể.

Không chỉ hàng trăm tướng lĩnh, sỹ quan cao cấp cùng hàng vạn quân nhân đang ngày đêm “chiến đấu” trên “trận địa kinh tế”, mà ngay cả lãnh đạo Bộ Quốc phòng cũng “thân chinh cầm quân” trên cái “chiến trường” đầy mê hoặc này – chẳng hạn như trường hợp Uỷ viên Trung ương Đảng/Thượng tướng/Thứ trưởng Lê Hữu Đức làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội, hay Uỷ viên Trung ương Đảng/Đô đốc/Thứ trưởng Nguyễn Văn Hiến làm Chủ tịch Hội đồng Thành viên Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn.

Nghị quyết một đàng thực hiện một nẻo

Trên thực tế, lãnh đạo Việt Nam cũng (từng) ý thức rất rõ về sự cần thiết phải lành mạnh hoá và chuyên nghiệp hoá quân đội. Bằng chứng là vào tháng 1/2007, Hội nghị Trung ương 4 khoá X đã thống nhất chủ trương chuyển các doanh nghiệp làm kinh tế đơn thuần hiện có thuộc các cơ quan Đảng, lực lượng vũ trang, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể chính trị - xã hội sang các cơ quan nhà nước quản lý từ năm 2007.

Thế nhưng, kể từ đó đến nay, không những chưa có doanh nghiệp quân đội nào được chuyển sang cho các cơ quan dân sự quản lý, mà ngược lại, hoạt động kinh tế trong Bộ Quốc phòng ngày càng nở rộ, với sự ra đời của một loạt tổng công ty mới: Tổng Công ty Xăng dầu Quân đội ra đời ngày 31/12/2008; Tổng Công ty 28 ra đời ngày 31/12/2008; Tập đoàn Viễn thông Quân đội ra đời ngày 14/12/2009; Tổng Công ty Hợp tác Kinh tế ra đời ngày 9/2/2010; Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn ra đời ngày 09/02/2010; Tổng Công ty XNK Tổng hợp Vạn Xuân ra đời ngày 23/8/2011; Tổng Công ty Đầu tư Phát triển Nhà và Đô thị, Tổng Công ty 36, Tổng Công ty 319 và Tổng Công ty 789 cùng ra đời ngày 23/8/2011; Tổng Công ty Xây dựng Lũng Lô ra đời ngày 12/1/2012; Tổng Công ty Sông Thu ra mắt ngày 8/11/2013; Tổng Công ty Ba Son ra đời ngày 27/6/2014.

Ngày 8/10/2013, Thủ tướng Chính phủ ban hành Quyết định số 1604/TTg-ĐMDN về việc phê duyệt Đề án sắp xếp, đổi mới doanh nghiệp 100% vốn nhà nước thuộc Bộ Quốc phòng. Theo đó, Thủ tướng chỉ đạo duy trì đến 90 doanh nghiệp 100% vốn nhà nước trực thuộc Bộ Quốc phòng, gồm Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel) cùng 17 tổng công ty và 72 công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên.

Ngoài ra, Thủ tướng còn yêu cầu duy trì 69 doanh nghiệp 100% vốn nhà nước là công ty con của các doanh nghiệp hoạt động theo hình thức công ty mẹ - công ty con thuộc Bộ Quốc phòng.

Chưa hết, Thủ tướng còn giao Bộ Quốc phòng nhiệm vụ xây dựng, trình Thủ tướng Chính phủ xem xét, phê duyệt đề án hình thành các Tổng Công ty 16, Ba Son, Sông Thu và Hồng Hà, cùng đề án chuyển các công ty TNHH một thành viên Tây Nam và Duyên Hải sang hoạt động theo hình thức công ty mẹ - công ty con, đồng thời bổ sung vốn chủ sở hữu cho các tổng công ty nhà nước trực thuộc.

Theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ, Tổng Công ty Ba Son và Tổng Công ty Sông Thu đã lần lượt ra mắt ngày 8/11/2013 và 27/6/2014. Sắp tới đây, Bộ Quốc phòng sẽ còn “trình làng” thêm hai tổng công ty nữa là Tổng Công ty 16 (từ Binh đoàn 16) và Tổng Công ty Đóng tàu Hồng Hà (từ Công ty Đóng tàu Hồng Hà).

Tóm lại, hoạt động kinh tế trong lực lượng vũ trang sẽ tiếp tục ngày một phát triển. Và sẽ không có bất kỳ quốc gia nào thách thức được ngôi vị quán quân thế giới về làm ăn kinh tế của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Và những hệ luỵ khôn lường

Đằng sau mỗi doanh nghiệp quân đội là những thế lực che chắn cho hoạt động cũng như “ghế” lãnh đạo doanh nghiệp. Với một lực lượng doanh nghiệp “đông như quân Nguyên” kể trên, có thể nói, phần lớn các tướng lĩnh, sỹ quan cao cấp trong Bộ Quốc phòng đều dính dáng ở mức này mức khác đến hoạt động của các doanh nghiệp quân đội.

Tình trạng tham nhũng trong các doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam vốn dĩ đã nghiêm trọng; tham nhũng trong các doanh nghiệp của Bộ Quốc phòng lại còn phổ biến và trắng trợn hơn nhiều. Điều này xuất phát từ một thực tế là do tính chất quân phiệt và khép kín của môi trường quân đội, với hệ thống viện kiểm sát và toà án riêng, nên các vụ tham nhũng trong quân đội hiếm khi bị phanh phui; trường hợp bị đưa ra toà xét xử lại càng hiếm.

Cách đây không lâu, trang Chân dung Quyền lực đã khiến công chúng Việt Nam xôn xao khi công bố một loạt hình ảnh về những dinh thự cùng lối sống vương giả của Đại tá Phùng Quang Hải, Tổng Giám đốc Tổng Công ty 319, “cậu ấm” của Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh.

Trường hợp Phùng Quang Hải hoàn toàn không phải là cá biệt. Ngược lại, đó là hình ảnh tiêu biểu cho vô số ông “vua con” khoác quân phục ở Việt Nam hiện nay. Điều này phần nào giải thích tại sao người lính gan dạ, dạn dày trận mạc Phùng Quang Thanh ngày nào lại trở thành viên Đại tướng/Bộ trưởng Quốc phòng hèn mạt và bạc nhược bậc nhất trong lịch sử Việt Nam. Trên thực tế, tổng doanh thu của các doanh nghiệp quân đội năm 2014 lên tới hơn 292.000 tỷ VNĐ; nghĩa là, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam đang thống lĩnh một nền kinh tế có quy mô suýt soát bằng GDP của Campuchia, hay 1,5 lần GDP của Lào.

Trong khi Trung Quốc đang gấp rút hiện đại hoá và chuyên nghiệp hoá quân đội, gấp rút bồi đắp và quân sự hoá Hoàng Sa - Trường Sa, nhanh chóng chiếm lĩnh các vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp dải đất hình chữ S… thì đội ngũ tướng lĩnh hùng hậu bậc nhất thế giới của Việt Nam vẫn mải mê chìm đắm trong vòng xoáy kim tiền. Ai sẽ bảo vệ đất nước chúng ta?

clip_image002

Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh: “Xu thế ghét Trung Quốc gây nguy hiểm cho dân tộc.” (Ảnh chụp màn hình)

L.A.H.

VNTB gửi BVN

Cựu Thủ lãnh Khmer Đỏ đổ lỗi cho Việt Nam về vụ diệt chủng Campuchia

Nghe một người như Khieu Samphan phát ngôn trước Tòa án Quốc tế mà rùng mình. Không hiểu sao y vẫn còn có thể sống được bằng ấy năm với lương tâm con người. Chắc chắn y còn nói tiếng người đấy nhưng về mặt giống loài thì đã biến thành thú, đi ngược quy luật của Darwin từ lâu.

Đổ riệt tội ác diệt chủng đảng mình gây ra cho một láng giềng cộng sản là điều cực kỳ nham hiểm, bởi cùng là một đồng một cốt thì dễ làm dư luận thế giới phân tâm, không còn sợ mình quá trơ trẽn, lại trả được mối thù ngậm đắng nuốt cay từ mấy thập kỷ nay vốn như chiếc gai nhọn đâm giữa tim chưa làm sao nhổ được. Càng cho thấy đây quả là con thú đang nói tiếng người chứ không còn chút gì là phẩm chất con người.

Ai chẳng biết đều cùng một lò mà ra, cùng tiếp thu một chủ thuyết bạo lực từ mấy ông tổ Mác-Lê-Xít-Mao, thì CS nào mà không thèm máu từ trong bản chất, không thể nói anh nào hơn hay kém anh nào. Chỉ khi xét vào thực tế, thành tích nhúng tay vào máu rõ ràng có hơn có kém, xuất phát từ đường lối, chủ trương của mỗi đảng lúc này lúc khác hoặc cuồng tín, cực tả, hoặc có đỡ hơn ít nhiều, vì thế việc tiến hành “quy trình” thanh lọc con người nhằm xây dựng “thiên đường cộng sản” cũng có nơi diễn ra ồ ạt, có nơi tùy vụ việc mà diễn ra công khai hoặc ngấm ngầm (chẳng hạn chế độ Angka, Cánh đồng chết của Campuchia, trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ, Mậu Thân Huế của Việt Nam...). Mặt khác cũng phải nói về khả năng giấu giếm bàn tay bẩn ở đảng này đảng kia thì kẻ nửa cân đằng vài lạng chứ không tài giỏi như nhau được, do biết rút hay không rút “kinh nghiệm lịch sử” để khôn khéo né tránh, và cả nhờ vào thành công hay thất bại của mỗi bên.

Tất nhiên, có nói gì đi nữa vẫn không thể không lên án Khieu Samphan ở cái hành động man trá tận cùng của một tên đốn, trong hàng ngũ những nhân vật cộng sản cộm cán thế kỷ XX mà nhân loại sẽ còn phải nguyền rủa lâu dài.

Bauxite Việt Nam

TS Lê Đăng Doanh: Việt Nam đi đầu Cách mạng 4.0 là tuyên bố “giật mình”

An Linh

Tôi thì nghĩ hầu hết những người hay nói "Cách mạng 4.0", "Bẫy thu nhập trung bình"... không hiểu chúng có nghĩa gì cả. Cứ bô bô để hù thiên hạ thôi.

GS Trần Hữu Dũng – Viet-studies

Dân trí "Tôi nghe thấy nhiều tuyên bố lạc quan đến giật mình như Việt Nam đi đầu trong cuộc Cách mạng 4.0 (Cách mạng Công nghệ lần thứ 4). Tuy nhiên, Việt Nam chuẩn bị được những gì, chỉ có tốc độ internet cao có thể chớp cơ hội Cách mạng 4.0 hay phải cải cách và khuyến khích sáng tạo ra làm sao?".

Đây là chia sẻ của TS Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM) sáng nay 23/6 tại hội thảo vừa diễn ra ở Hà Nội xung quanh chủ đề Tái cơ cấu kinh tế, nâng cao năng lực cạnh tranh của Việt Nam.

23/06/2017

Lại giải mã tiếp vì sao sói dữ Tàu Cộng chưa “nhe nanh cười” đã quắp đuôi bỏ về

1. Trung Quốc nói gì về ‘hủy giao lưu quốc phòng Trung-Việt’?

clip_image002Ảnh: LINTAO ZHANG/GETTY IMAGES - Thượng tướng Phạm Trường Long (trái) là Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương của Giải Phóng Quân

BẢN LÊN TIẾNG ỦNG HỘ NHÀ GIÁO PHẠM MINH HOÀNG

clip_image002Trong suốt tuần qua, nhiều chuyên gia luật pháp đã vạch ra việc ông Trần Đại Quang trong vai trò Chủ tịch nước, tước quốc tịch của ông Phạm Minh Hoàng và đe dọa trục xuất khỏi Việt Nam là hành vi vi phạm cả luật pháp Việt Nam và các Công ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã ký kết.

Hơn thế nữa, câu hỏi cần đặt ra là: ông Phạm Minh Hoàng đã làm gì "nguy hại đến an ninh quốc gia" như bị cáo buộc? Trong khi đó, chúng tôi, những người ký bản lên tiếng này, có vô số bài vở, hình ảnh và nhân chứng cho thấy mọi hành động cộng đồng của ông Phạm Minh Hoàng từ trước đến nay đều chứa đầy tâm huyết của một công dân vì đất nước, vì dân tộc. Đặc biệt nhất là tấm lòng của một nhà giáo như ông đã tạo ra hình ảnh mẫu mực của người thầy đối với sinh viên Việt Nam trong nhiều năm tháng.

Nhà giáo Phạm Minh Hoàng đã không chọn con đường danh vọng cho bản thân và sự sung túc cho gia đình. Ông đã quyết định từ bỏ quốc tịch Pháp để được ôm chặt lấy đất nước này cùng sống, cùng vui, cùng buồn với đồng bào ông. Để xây dựng đất nước tự do dân chủ, ông và cả gia đình ông đang cùng với nhiều người yêu nước khác sẵn sàng chấp nhận trả giá hy sinh vì tương lai của đất nước.

Chính vì thế, chúng tôi kêu gọi mọi người Việt Nam hãy cùng chúng tôi công khai ủng hộ và sát cánh với gia đình nhà giáo Phạm Minh Hoàng. Quyền sống của ông Hoàng trên đất nước này không hơn, không kém gì  quyền sống của bất kỳ người Việt nào khác. Nếu hôm nay nhà cầm quyền làm được hành vi phi pháp này đối với ông Phạm Minh Hoàng, thì ngày mai họ có thể lập lại với bất kỳ người nào trong chúng ta.