29/05/2017

LS Quân: Quốc hội phải độc lập khỏi Đảng

Luật sư Lê Quốc Quân

Gửi cho BBC từ Hà Nội

clip_image001

Có tới 95,8% đảng viên cộng sản thuộc diện 'công khai' nằm trong Quốc hội Việt Nam, theo quan sát của tác giả. Bản quyền hình ảnh HOANG DINH NAM/AFP

Việt Nam: ‘Cứ ra nghị quyết là nợ xấu biến mất?’

Phạm Chí Dũng

clip_image002

Phạm Chí Dũng

Lần đầu tiên trong lịch sử tồn tại của mình, Quốc hội Việt Nam phải nhận lãnh một trách nhiệm liên đới mật thiết đến “sự tồn vong của đảng”: bắt buộc phải ban hành một nghị quyết về xử lý nợ xấu của các tổ chức tín dụng.

Hàng không thương mại, ‘cuộc chiến’ khốc liệt tại Việt Nam

Hà Tường Cát/Người Việt

clip_image002

Một máy bay A321 của VietJetAir đậu trên sân phi cảng quốc tế Nội Bài, Hà Nội, trong khi chiếc máy bay chở Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe cất cánh rời khỏi Việt Nam sau chuyến thăm chính thức ngày 17 Tháng Giêng, 2017. (Hình: Getty Images)

CHUYỆN CUỐI TUẦN Ở CỬA KHẨU TÂN SƠN NHẤT

Lê Nguyễn Hương Trà

Anh Phan Châu Thành và chị Hà Thị Huệ Chi hiện đang sinh sống tại Warszawa, Ba Lan; mang hai quốc tịch. Hôm qua thứ bảy 27.5, hai vợ chồng đáp chuyến bay VN527 từ Thượng Hải về Tp.HCM lúc 18:40. Tại Tân Sơn Nhất, sau khi xuất trình passport Việt Nam, an ninh cửa khẩu đã giữ hộ chiếu, vé máy bay và mời anh Thành đi làm việc.

Sau hơn 5 tiếng thẩm vấn, Thành bị cấm nhập cảnh vì lý do an ninh. Vào 6:50 sáng nay 28.5, anh buộc quay lại Thượng Hải để bay tiếp qua Châu Âu về nhà!

*

Anh Thành kể lại. Trong buổi làm việc, bên an ninh đưa ra nhiều bản in trên trang Dân Luận, Dân làm báo ký tên Phan Châu Thành và bảo anh là tác giả. Thành phủ nhận, cho rằng chỉ trùng tên, anh không đủ trình để viết mấy bài như vậy; và cương quyết không ký biên bản. Rồi, mấy an ninh nói anh Thành ở Ba Lan có biểu tình chống Trung Quốc và phản đối Formosa trên facebook.

Ông Phúc đi Mỹ, truyền thông quốc tế nói gì?

clip_image001

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc.

28/05/2017

Thư giãn Chủ nhật:

Học sinh viết về Salvador Dali trong bài luận văn tốt nghiệp phổ thông

Cháu Cristina Mary Hjortlund, bố Đan Mạch (làm việc tại Việt Nam), mẹ Việt, sinh năm Dần ở Hà Nội, từ bé học trường quốc tế HIS và UNIS (Hà Nội), từ lớp 6 học phổ thông ở quê bố ở Copenhagen.

Bản thân người viết mấy lời “chapeau” này, một nhà báo chuyên viết về Mỹ thuật trong nhiều năm, đã giật mình thon thót khi đọc bài của cô học trò 18 tuổi. Ngay từ lời “tuyên bố” mở đầu đã có tư thế của một nhà nghiên cứu chuyên nghiệp: “Mục đích tôi nghiên cứu chủ đề này là bởi vì tôi thấy cho tới nay còn thiếu sự hiểu biết về ảnh hưởng của phương pháp này tới Dalí. Có nhiều công trình nghiên cứu về tranh của Dalí song không thấy đề cập vai trò của phương pháp hoang tưởng-phê phán. Những thông tin có thể tìm thấy hiện nay liên quan đến phương pháp này thì hoặc là quá sơ sài còn không thì lại quá chung chung. Tôi nghĩ đây là một đề tài đáng quan tâm bởi lẽ tôi thấy phương pháp này giúp ta vượt qua những giới hạn của cách nghĩ quá lệ thuộc vào lý trí và nó giúp chúng ta khám phá một định nghĩa thật sự về thế nào là “hiện thực” ở ngay trong thế giới chúng ta đang sống”. Cho đến những phân tích cụ thể về bố cục, màu sắc, ánh sáng ở ba bức tranh Dali, thì… chắc các nhà nghiên cứu Mỹ thuật ở nước ta cũng phải… gật gù!

“Tiểu luận tốt nghiệp phổ thông” của cô học trò Cristina mà tôi xin được phép của gia đình cô đưa lên Văn Việt và Bauxite Vietnam, đáng cho các nhà giáo dục và cha mẹ học sinh Việt Nam tham khảo, để nhận ra con em mình có thể làm những gì nếu được hướng dẫn đúng cách, để các vị có trách nhiệm quyết định “trận đánh lớn về giáo dục” xem xét sao cho đường hướng cải cách sắp tới không khiến cho con em nước nhà cứ ngày càng đi sau xa lắc trình độ chung của trẻ em thế giới!

Cũng nhân đây xin giới thiệu: ông ngoại cô học trò lớp 12 này là nhà giáo dục Phạm Toàn, người khởi xướng và chủ biên bộ sách giáo khoa Cánh Buồm. Một vài cơ sở đang dùng sách Cánh Buồm đã cho “ra lò” những “nhà thơ” lớp 4 hoặc lớp 5 mà Văn Việt đã có lần giới thiệu hoặc “nhà” viết tiểu luận lớp 5 cỡ như bài này: “Con mắt bên trong của Hoàng Cầm và nỗi nhớ miền quê bị giặc chiếm qua bài thơ “Bên kia sông Đuống””. Trong bộ sách Trung học cơ sở Cánh Buồm, sách Tiếng Việt Lớp 9 thực sự là cuốn sách tổ chức cho học sinh dùng tiếng mẹ đẻ để khảo sát những vấn đề triết học, và sách Văn Lớp 9 thì chỉ học hai tác phẩm, Truyện Kiều (học trong 5 tháng, để khi vào đời thanh niên nào cũng thuộc áng văn chương bất hủ đó của dân tộc), và Faust (học trong 2 tháng) để những trang thanh thiếu niên kia sẽ không chỉ “… qua huyện Nghi Xuân, bâng khuâng nhớ Cụ, thương thân nàng Kiều…” - tác phẩm của Goethe bổ sung một chủ đề có tầm cỡ loài người hơn vì đi sâu vào tấm lòng từng cá nhân hơn: “con người tiến lên thông qua những lầm lạc”.

Nhà giáo dục Phạm Toàn nhắn nhủ: “Nhóm Cánh Buồm xin “đấu thầu” bằng cái giá “bỏ thầu” này: cho chúng tôi thực nghiệm ở một trường Phổ thông cơ sở, sau ba năm sẽ có 70 phần trăm học sinh lớp 9 giỏi hơn 90 phần trăm học sinh lớp 12 cùng thời”. 

Hoàng Hưng

Giá trị của tự do tư tưởng và “tập trung dân chủ”

Phm Đình

Canada, 26/5/2017

Vi và Nam thân,

Sáng nay trời bên nầy mưa làm mình nhớ lại những ngày đầu mùa mưa ở bên nhà. Tuy đã hơn 30 năm đi xa, nhưng những hình ảnh quê nhà không lúc nào xóa mờ trong tâm thức. Mình đọc trên trang mạng thấy có nhiều sự việc xảy ra gần đây. Những tin tức từ quê nhà, nhìn từ góc cạnh của một người ở xa quê hương, không khỏi khiến mình suy ngẫm về những khác biệt ở nơi mình đang sống và ở nơi mình hoài vọng được sống, trong tự do trên quê hương. Trông người mà nghĩ đến ta...

Ông Nguyễn Vũ Bình viết rằng trong những ngày đầu tháng Năm, ngoài việc truyền thông lề đảng liên tục tuyên truyền, đả kích các linh mục Đặng Hữu Nam và Nguyễn Đình Thục, nhà cầm quyền còn tổ chức cho các hội đoàn ngoại vi của đảng tiến hành hội nghị đấu tố và biểu tình phản đối các linh mục (1). Nhà cầm quyền đã thông báo lệnh bắt giam Bạch Hồng Quyền, một người hoạt động truyền thông, người đã đưa tin về các vụ khiếu kiện, biểu tình của người dân miền trung chống Formosa. Nhà cầm quyền đã thực hiện việc bắt cóc Hoàng Đức Bình, cũng là một người đấu tranh, hoạt động truyền thông tích cực. Chuyện cô Lê Mỹ Hạnh bị đánh và những người hành hung còn ngang nhiên đăng tải trên mạng việc họ hành hung cô. Chuyện gia đình cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị khủng bố, trấn áp và gây nhiều khó khăn trong khi cô bị giam cầm (2). Mình nghe rằng người trong và ngoài nước đang quan tâm đến sự cực đoan và quá khích của đảng cầm quyền, và lo lắng về sự an toàn của những người đang dấn thân trong xã hội dân sự, gia đình họ và mọi người khác đang bị chính quyền chú ý.

Máy bay Trung Quốc lại áp sát phi cơ Mỹ trên Biển Đông

Thụy My

Máy bay trinh sát P-3C Orion lại bị máy bay Trung Quốc áp sát ở Biển Đông, ngày 24/05/2017.@wikimedia

Chiến hạm Mỹ thực tập cứu người cách đảo nhân tạo Vành Khăn 6 dặm

Khu trục hạm USS Dewey (DDG-105) di chuyển trên Biển Đông. (Hình: US Navy)

Mỹ trông chờ gì ở chuyến thăm của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc?

RFA

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc, ảnh minh họa chụp trước đây. Courtesy chinhphu.vn

Bản án thọc gậy bánh xe

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Tại Mỹ. Năm ngày trước khi Thủ tướng nhà nước cộng sản Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc có mặt ở thủ đô Washington D.C. trong chuyến công cán đến nước Mỹ, ngày 25.5.2017 Hạ viện Mỹ tổ chức buổi điều trần để nhìn nhận những diễn biến rất xấu về tự do tôn giáo và nhân quyền ở Việt Nam, nhằm kêu gọi Tổng thống Mỹ Donald Trump phải đề cập đến những vi phạm nhân quyền tồi tệ và nghiêm trọng này trong cuộc gặp sắp tới với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và đòi hỏi Việt Nam phải tôn trọng giá trị nhân quyền là điều kiện để mở ra những quan hệ tốt đẹp, những giao thương cởi mở với nước Mỹ.

Tại Việt Nam. Bốn ngày trước chuyến đi mong đợi và vô cùng quan trọng nhưng cũng đầy trắc trở của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến nước Mỹ tìm một lối thoát cho nền kinh tế đang kiệt quệ lưng vốn, đang nợ nần như chúa Chổm và đang nguy khốn vì không vay đâu được tiền nữa. Mọi hi vọng mở lối thoát gửi vào chuyến đi Mỹ của ông Thủ tướng Phúc. Vậy mà sát ngày ông Phúc đi Mỹ tìm một tia hy vọng cho nền kinh tế thì tòa án phúc thẩm Việt Nam lại điệu hai khí phách Việt Nam kiên cường đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng ra xử rồi mau lẹ tuyên y án sơ thẩm hai bản án tàn bạo chà đạp lên dân chủ và nhân quyền. 13 năm tù, 5 năm quản chế với Trần Anh Kim. 12 năm tù, 4 năm quản chế với Lê Thanh Tùng.

Muốn được gặp bất đồng, phải xin phép Thủ tướng!

Thiền Lâm

(VNTB) - Có một chi tiết thật đáng nhớ liên quan đến Đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt kỳ 21 tổ chức tại Việt Nam vào cuối tháng 5/2017: để có thể sắp xếp một bữa ăn tối với một số người bất đồng chính kiến tại nhà riêng của Tổng lãnh sự Hoa Kỳ Mary Tarnowka ở Sài Gòn, phái đoàn đối thoại của Trợ lý ngoại trưởng phụ trách về dân chủ, lao động và nhân quyền Virginia Bennett đã phải đề nghị cuộc gặp này với thủ tướng Việt Nam - ông Nguyễn Xuân Phúc.

Phái đoàn Mỹ gặp đại diện xã hội dân sự độc lập tại Sài Gòn hôm 25/5/2017.

Bóc băng vụ Đồng Tâm giúp 'yên dân'

Khánh An-VOA

Một cảnh sát cơ động cúi lạy người dân làng Đồng Tâm sau khi được thả ra vào ngày 22/4/2017.

XUẤT- SIÊU - SUNG - SƯỚNG VÀ CÂU CHUYỆN 20 NĂM TÌNH CŨ

Vu Kim Hanh

Xuất siêu là tăng trưởng quá tốt, mà lại là xuất siêu với Mỹ, mà lại tới 32 tỷ USD, không sung sướng sao được?

NÓI XUẤT SIÊU VẬY MÀ KHÔNG PHẢI VẬY ĐÂU

Dù số thông kê Hải quan VN ghi rõ ràng: năm 2016, VN xuất 42 tỷ điện thoại di động và 19 tỷ máy vi tính và sản phẩm điện tử.

Nhưng… đó là số giả thôi!

Hãy nghe chuyên gia thống kê (nhiều năm làm việc ở) Liên Hiệp Quốc, ông Vũ Quang Việt phân tích: có lẽ số xuất siêu lớn này phần lớn là từ Samsung và Intel sang Mỹ. Thống kê VN không cho biết rõ nên chỉ có thể đoán thế.

Biển chết Hà Tiên

Mũi Con Cọp vốn là nơi thu hút khách du lịch ở Hà Tiên, Kiên Giang. Đây cũng là bờ biển đẹp và nhiều hải sản gần bờ nhất Hà Tiên. Nhưng chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, cả một bờ biển dài hơn 15 kilomet trở thành bờ biển chết. Xác tôm, cá, nghêu, sò, mực và các loại hải sản gần bờ nằm sắp lớp trên bờ biển, từ mép nước ra khơi gần 500 mét. Những ngư dân gốc Kh’Mer ở đây cảm thấy hoang mang vô cùng bởi nguồn hải sản gần bờ của họ bị mất hoàn toàn. Hầu hết ngư dân ở đây đều nghèo khổ, không có phương tiện đánh bắt xa bờ.

“Nó chết ốc, cá, nghêu, móng tay… nó xả thải ở đâu mình cũng không biết, nhưng khi đến đây là mấy con trên chết hết à”, ngư dân Ông Văn Khềnh, ấp 7, Chà Và, xã Dương Hòa, huyện Kiên Lương, chia sẻ với VOA.

Một ngư dân khác cũng ở cùng ấp tên Chỉnh Tài Xỉu cho biết thêm: “Do nước thải ở đâu ra nên cá mắm chết hết. Sò, ốc… cá mắm chết hết. Đánh bắt gần bờ không được nên mình đi phụ hồ, đi làm này làm nọ để nuôi con”.

27/05/2017

Yêu cầu đối thoại

Kính gửi ông: Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN).

Mới đây, truyền thông trong nước đưa tin ông, với tư cách ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương ĐCSVN, đã đề xuất và “đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”.

Chúng tôi, các thành viên Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng (CLB LHĐ), nhận thấy đây là việc làm thiết thực, cấp bách để kịp thời giải quyết những mâu thuẫn giữa Nhân dân và Nhà nước gây ra bởi các chính sách mà nhà nước đã ban hành.

THƯ GỬI ANH VÕ VĂN THƯỞNG - TRƯỞNG BAN TUYÊN GIÁO TRUNG ƯƠNG

Nguyễn Đăng Hưng

Lẽ ra, tôi nên gọi anh là ngài vì sau Đại hội XII, anh đã được bầu vào Bộ Chính trị và được phân công là Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương.

Từ vụ Đồng Tâm cho thấy người dân phải có sức mạnh mới có đối thoại bình đẳng với cộng sản

Luật sư Lê Công Định trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành

Ngày 18/5 mới đây tại cuộc họp giao ban trực tuyến toàn quốc, một uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng ban tuyên giáo Trung ương - ông Võ Văn Thưởng - khẳng định Đảng cộng sản không sợ đối thoại, và đến khi có văn bản chỉ đạo của ban bí thư, họ sẽ tổ chức đối thoại với những người khác ý kiến với Đảng.

Bàn về việc này, luật sư Lê Công Định trong cuộc trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành đã khẳng định: Từ vụ Đồng Tâm cho thấy, người dân phải có sức mạnh mới thể đối thoại bình đẳng với cộng sản.

Nội dung như sau – Mời quí vị cùng nghe

Tòa phúc thẩm y án ông Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng

RFA

Cựu trung tá quân đội Trần Anh Kim tại phiên xử ở Thái Bình trước đây. (Ảnh minh họa) AFP

Ân xá Quốc tế yêu cầu VN tuân thủ Quy tắc Nelson Mandela

Tổ chức Ân xá Quốc tế nói điều kiện giam giữ ông Thức vi phạm nhiều điều khoản của Quy tắc Nelson Mandela của Liên Hiệp Quốc.

Hạ viện Mỹ điều trần về nhân quyền VN trước chuyến thăm của TT Phúc

Thanh Trúc, phóng viên RFA

Buổi điều trần tại Hạ viện Mỹ hôm 25/5, nhằm mục đích kêu gọi sự chú ý của hành pháp trước những tiêu cực về tôn giáo và nhân quyền ở Việt Nam trong thời gian qua. RFA

26/05/2017

ĐỐI THOẠI BAO GIỜ CŨNG HƠN ĐỐI CHỌI

Tô Văn Trường

Các hiệp sĩ ngày xưa không cứu được đất nước, không bảo vệ được nhân dân, đành cố gắng bảo vệ một chút mái ấm gia đình và cùng bạn bè rong chơi “một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ” (Trịnh Công Sơn) … đành đổ thừa cho sự may rủi của số phận cá nhân và dân tộc trước các ngã rẽ cuộc đời.

Công luận bán tín, bán nghi, khi nghe ông Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương phát biểu ngày 18/5/2017 “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

Đối thoại bao giờ cũng hơn đối chọi để tháo gỡ khó khăn và tìm lối ra cho đất nước, cho nên có ý kiến hoan nghênh Đảng muốn đối thoại, dù là công khai hoặc thậm chí không công khai, miễn là chân tình đối thoại, đừng biến đối thoại thành thủ đoạn tuyên truyền hoặc câu giờ.

Đối thoại và tranh luận là những hoạt động thường nhật không thể thiếu trong mọi lĩnh vực đời sống tinh thần, tri thức và sản xuất… của các cộng đồng xã hội từ muôn đời nay.

Đối thoại phải thật lòng, thiện chí và bình đẳng

Giáo sư Nguyễn Đình Cống trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành

Trong suốt mấy thập kỷ cai trị đất nước, Đảng cộng sản cũng có lúc tổ chức đối thoại với nhiều tầng lớp xã hội nhưng hầu như là chỉ để đối phó với sức ép dư luận, vào những lúc họ bế tắc.

Giữa đối thoại và thực thi những cam kết sau đối thoại là một khoảng cách. Thậm chí có khi giới cầm quyền cộng sản đã bội ước. Mấy chục năm độc tài toàn trị của Đảng cộng sản đã phơi bày thực tế đó, kể cả phải trả giá bằng xương máu.

Giáo sư Nguyễn Đình Cống trong cuộc trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành đã nêu rõ “Đối thoại phải thật lòng, thiện chí và bình đẳng”.

Nội dung như sau – Mời quí vị cùng nghe.

Hãy đối thoại một cách bình đẳng

Thuỵ Nguyễn

Trong bài Đối thoại 'tín hiệu mới rất đáng khích lệ' đăng trên BBC, TS Cù Huy Hà Vũ cũng như Tổng biên tập báo "NgườiViệt.De" Lương Đình Cường cho rằng việc nhà cầm quyền CSVN đề nghị đối thoại với các nhà bất đồng chính kiến là "một chuyển biến rất lớn, rất là quý báu, cho nên cần phải chớp lấy cơ hội dù cho rằng trong quá trình đối thoại ấy lãnh đạo Việt Nam chọn những đối tượng đối thoại theo họ muốn", cũng như không cần phải có thành phần thứ ba độc lập làm trung gian vì theo ông Lương Đình Cường (trích): "Toàn là người Việt Nam cả, chúng ta tại sao lại phải cần có trung gian?". Và để biện luận cho luận cứ nêu trên thì theo TS Cù Huy Hà Vũ (trích): “vạn sự khởi đầu nan”, mọi cái chưa xảy ra, mà mình có quan điểm bi quan, thậm chí quan điểm bác bỏ, bảo là Đảng CSVN lừa đấy, thì bản thân chúng ta trong cuộc sống mà lúc nào chúng ta cũng không nhìn hướng về cái tốt, kể cả trong tình huống xấu nhất...”. Ông còn cho rằng làm như vậy là không có khoa học (trích): "Tôi cho rằng cách đặt vấn đề như thế vừa không khoa học theo con đường phát triển của xã hội, đặc biệt lý thuyết về đối thoại, nó phải đi từ ít đến nhiều. Thứ hai, tôi nghĩ đối thoại là trực tiếp giữa Đảng CSVN và những người có quan điểm chính trị khác biệt với Đảng CSVN, thì phải là đối thoại trực tiếp".

Tôi đã nghe hai chữ đối thoại từ hơn 20 năm trước

Lê Phú Khải

Nhà báo Lê Phú Khải kể: 20 năm trước đã nghe một Ủy viên BCT là Nguyễn Hà Phan ngỏ ý muốn “đối thoại” với những trí thức có ý tưởng khác biệt (chưa thể gọi là “bất đồng chính kiến”). Nhà báo Huy Đức cũng kể: “Hơn 10 năm trước ông Võ Văn Kiệt đã nói rằng, "Chính kiến khác nhau, ý kiến khác nhau là bình thường, và điều quan trọng là cần phải có đối thoại, nói chuyện với nhau một cách sòng phẳng".

Số phận hai ông ra sao, ai cũng biết.

Còn bây giờ, lại một Ủy viên BCT còn trẻ, tuyên bố “Đảng không ngại đối thoại với người bất đồng chính kiến”.

Vậy là cứ 10 năm một lần, ý tưởng “đối thoại” được đưa ra. Mong là không “quá tam ba bận”!

Thế nhưng 10 năm, 20 năm trước, chưa có các vụ an ninh ngang nhiên chặn cửa nhiều nhà “bất đồng”, không cho đi… đối thoại. Vậy lần này ta có thể mong gì?

Văn Việt

TRỢ LÝ NGOẠI TRƯỞNG VIRGINIA BENNETT GẶP GIỚI XÃ HỘI DÂN SỰ ĐỘC LẬP SÀI GÒN

CTV Hội CTNLT

TRỢ LÝ NGOẠI TRƯỞNG VIRGINIA BENNETT GẶP GIỚI XHDS ĐỘC LẬP SÀI GÒN

(Ảnh chụp tại tư dinh Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ ở Sài Gòn ngày 24/5/2017)

Giật mình thon thót với phát biểu của "ông nghị" Dương Ngọc Hải

DIỆU LINH

Luân Lê: THÂN PHẬN CỦA LUẬT PHÁP

Một tiến sỹ luật, đương kim đại biểu quốc hội, kiêm Vụ trưởng một vụ của Viện kiểm sát nhân dân tối cao, nhưng lại có nhận thức pháp luật khá là tệ hại, đặc biệt lại chính về lĩnh vực nghiên cứu của mình là luật hình sự. Và họ là sản phẩm của nền giáo dục hiện hành, được trang bị bằng cấp tới tiến sỹ, học vị mà nếu ở các quốc gia phát triển thì khó lòng có thể sở hữu được. Nhưng nếu họ lập pháp với vai trò đại biểu và bảo vệ pháp luật với vai trò kiểm sát bằng trình độ luật pháp như hôm nay ta đã thấy thì quả thực rủi may cho thân phận con người và buộc lòng chúng ta phải lo lắng về tương lai của nền luật pháp nước nhà.

Còn vị đại biểu đang mang hàm đại tá công an mà đương vị Phó giám đốc sở công an tỉnh Đăk Lăk, với vai trò đại biểu quốc hội, và mang trên mình chức trách người thừa hành luật pháp, thế nhưng lại nhất mực muốn bảo vệ lãnh đạo đảng và nhà nước bằng cách thêm thắt những điều luật tối nghĩa và thừa thãi đến mức thiếu hiểu biết. Thế thì luật pháp khi được trao vào tay họ thì chúng sẽ được thi hành thế nào khi sẵn tâm lý với con mắt nhìn nhận pháp luật lệch lạc và cực đoan đến thế?

Họ sẽ dạy ai và bảo vệ lý lẽ nào với trình độ và nhận thức pháp luật như vậy?

VỊ THẾ CỦA NHÂN DÂN

Luân Lê

Nhân dân làm chủ thì không có chuyện đại biểu Quốc hội lại bảo vệ "lãnh đạo" bằng cách "triệt hạ" tiếng nói của dân chúng một cách thô thiển và phản khoa học như vậy.

Nếu có điều luật này thì cần bổ sung điều luật truy cứu trách nhiệm đến cùng để không thể có chuyện cái gì sai cũng lại viện dẫn "đúng quy trình" mà phải xét xử tất tần tật như một dân thường khi sai phạm trong lúc đảm nhận chức vị chính trị như tổng thống bên Hàn Quốc đang bị bắt giam, điều trần và xét xử vậy. Có thế mới là đúng đắn và công bằng.

Hơn nữa, bản thân đảng cộng sản đã không hoạt động bằng luật, chính phủ và Quốc hội lùi vô thời hạn luật biểu tình, luật về hội, thế nhưng việc bảo vệ lãnh đạo lại được sốt sắng đến lạ lùng.

Đối thoại với ai - đối thoại cái gì?

Phạm Trần (Danlambao)

Một cuộc bàn luận mới vừa bung ra giữa người Việt trong và ngoài nước quanh đề xướng đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam đang nghiên cứu mở ra đối thoại “với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”.

Hải quân Mỹ tuần tra FONOP ở Biển Đông lần đầu thời Trump

Đá Mischief thuộc quần đảo Trường Sa có tranh chấp ở Biển Đông (ảnh tư liệu, 21/5/2015)

25/05/2017

ĐỐI THOẠI?

Nguyễn Quang A

1) Nếu hiểu đối thoại theo nghĩa rộng là các tương tác giữa người dân và chính quyền thì sự đối thoại là liên tục, thậm chí chả cần nhìn nhau, nói với nhau gì cả. Dân bất bình với chính sách thì bỏ đi, lãn công, làm việc khác,... chính sách hỏng và chính quyền thay đổi chính sách. Đấy là loại đối thoại không lời. Rất phổ biến. Ở cực kia, dân có thể tổ chức biểu tình phản đối, nêu đề xuất,...

Giữa 2 thái cực trên có đủ loại kiểu đối thoại theo nghĩa rộng này.

2) Đối thoại theo nghĩa hẹp là dân (hay các đại điện của họ) gặp nhau trao đổi trực tiếp về vấn đề nào đó. Có lẽ đây là cách hiểu phổ biến. Cần làm rõ nhiều chuyện với loại đối thoại này.

Trước hết loại [đối thoại] này còn tùy thuộc vào chủ đề đối thoại, cấp đối thoại, với cá nhân hay các tổ chức?

Dân cư mạng sôi nổi bàn tán về ý kiến của ông Võ Văn Thưởng ủy viên BCT của ĐCSVN, người tỏ ý hoan nghênh, kẻ nghi ngờ. Tôi nghĩ phải hỏi ông Thưởng đối thoại về CHỦ ĐỀ gì? VỚI AI (cá nhân hay tổ chức hay cả hai)? Chỉ sau khi rõ thì mới có thể có ý kiến xác đáng.

Đối thoại

Phạm Đình Trọng

Kể từ khi nhậm chức, 2.2016, hơn một năm im hơi lặng tiếng, nhạt nhòa và chìm khuất, sau hội nghị Trung ương 5, tháng Năm, năm 2017, bỗng ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Võ Văn Thưởng xuất hiện với một câu nói sáo rỗng, rất tiêu biểu cho ngôn ngữ Tuyên giáo cộng sản: “Cấp ủy các cấp phải thấm nhuần tư tưởng, đạo đức, phong cách của Bác, lấy tư tưởng của Người để soi rọi hành động, phải đổi mới lề lối tác phong làm việc, thực sự dân chủ, khoa học, thực sự gần dân, sát dân” và một đề xuất bất ngờ, độc đáo, táo bạo, như một người dân chủ, cấp tiến: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

NGƯỜI CÔNG GIÁO VIỆT NAM: THƯ PHẢN ĐỐI NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÀN ÁP HAI LINH MỤC ĐẶNG HỮU NAM VÀ NGUYỄN ĐÌNH THỤC

Tổng cộng danh sách 8 đợt có 706 người Công giáo và 32 vị ngoài Công giáo

Xin chân thành cảm ơn tất cả Quý vị đã ghi tên ủng hộ

Và tất cả Quý trang mạng đã đăng

Nhận định rằng:

1- Vụ việc Formosa - xảy ra đã hơn một năm rồi - là thảm họa sinh thái tồi tệ nhất trong Việt sử. Nó đã hủy hoại nặng nề môi trường biển các tỉnh miền Trung, gây ra hậu quả hết sức to lớn về kinh tế và sức khỏe, hàng chục năm nữa mới có thể khắc phục! Nguy hiểm hơn, Formosa tạo nên mâu thuẫn gay gắt trong lòng xã hội! Nó chỉ phải bỏ ra 500 triệu đô-la bồi thường (bằng 1% thiệt hại) để rồi khoanh tay nhìn nhà nước và nhân dân đấu đá với nhau! Quan trọng hơn cả, với việc cho Formosa vào Hà Tĩnh, đảng CSVN đã hy sinh môi trường để đánh đổi phát triển kinh tế, chọn đối tác đầu tư một cách mù quáng và giao vị trí chiến lược của đất nước cho kẻ thù.

Bức Thư Mở về Trần Huỳnh Duy Thức của Tổ chức Ân xá Quốc tế

Hôm nay 24.5 vừa đúng 8 năm ngày nhân vật bất đồng chính kiến nổi tiếng Việt Nam, anh Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt giam. Một bức thư của Tổ chức Ân xá Quốc tế - có trụ sở chính tại London, UK với hơn 7 triệu thành viên và người ủng hộ; ghi gửi trực tiếp đến Bộ trưởng BCA ông Tô Lâm kêu gọi trả tự do cho anh Thức!

---

19 tháng 5. 2017

Thưa ngài!

Chúng tôi viết thư này gửi đến ông để trình bày về tình trạng của Trần Huỳnh Duy Thức, người đang thụ án 16 năm tại trại giam Số 6 tỉnh Nghệ An.

Trần Huỳnh Duy Thức, một doanh nhân thành đạt và là một nhà hoạt động vì sự cải cách xã hội và kinh tế, đã bị giam từ ngày 24 tháng 5 năm 2009, bị bắt với cáo buộc “trộm cước viễn thông”. Chính quyền sau đó đã chuyển sang điều tra hình sự với tội danh dựa trên Điều 88 của BLHS năm 1999 “tuyên truyền chống phá nhà nước”, nhưng sau đó lại buộc tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79. Vào ngày 20 tháng 1 năm 2010, Trần Huỳnh Duy Thức bị xét xử và kết án 16 năm tù và 5 năm quản chế tại gia.

Sao Đảng bỗng dưng ‘không sợ đối thoại’?

Phạm Chí Dũng

Võ Văn Thưởng (thứ nhì, từ trái): "Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận..."

Đối thoại chỉ thực sự đạt được kết quả dân sinh - dân chủ - dân quyền khi đảng bị ép vào chân tường - một “vách đá tài chính” về ngân sách, suy thoái dẫn đến khủng hoảng kinh tế, phản kháng và hỗn loạn xã hội, nội bộ chính trị phân rã cùng trào lưu “tách đảng”, tất cả cùng cộng hưởng.

3 kế hoạch “đối thoại”

Dù nửa đầu năm 2017 vẫn chưa qua, nhưng đã có đến 3 sự kiện “đối thoại” khiến lùm xùm dư luận.

Cuộc “đối thoại” đầu tiên thuộc về chức trách của Hội Nhà văn Việt Nam với kế hoạch “Hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học” và “sẽ mời tất cả các nhà văn hải ngoại về nước tham dự”, dự định tổ chức vào tháng 4/2017, nhưng cho tới giờ hoàn toàn bặt vô âm tín. Nghe nói tuyệt đại đa số nhà văn hải ngoại đã cự tuyệt lời mời bị xem là quá sức mị dân từ hội đoàn bị xem là “cánh tay nối dài của đảng”.

Sự kiện đối thoại thứ hai đã diễn ra đúng nghĩa, dù là “nước đến chân mới nhảy”. Tại một địa danh lần đầu tiên xuất hiện trên bản đồ chính trị thế giới: Đồng Tâm. Lần đầu tiên, một nhân vật đại diện cho thói kiêu ngạo cộng sản của đảng cầm quyền là Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung phải viết cam kết nhượng bộ trước đám đông nông dân chỉ chực chờ “nổi loạn”.

Và đến ý tưởng “đối thoại” chỉ mới nảy sinh vào tháng 5/2017: hội nghị trực tuyến toàn quốc sơ kết một năm triển khai thực hiện Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị về “Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” vào sáng 18/5/2017 đã bớt hẳn khí sắc nhàm chán khi Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng đột nhiên nhấn mạnh: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

Dấu hiệu đáng chú ý là vào năm nay, có vẻ sự việc trở nên “quyết liệt” và gấp gáp hơn. Nếu năm ngoái Võ Văn Thưởng chỉ hé ra ý định “đối thoại” mà không kèm theo kế hoạch nào và cũng chẳng làm gì sau đó, thì lần này ông Thưởng đã nhích thêm một chút (mới chỉ một chút) khi thông tin cho báo giới nhà nước: “Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”.

Sau động thái trên của Võ Văn Thưởng, một số ý kiến trong giới phản biện tỏ ra hào hứng và vồn vã đón nhận “chủ trương đối thoại của đảng”. Một số khác trong đấu tranh dân chủ nhân quyền trong nước cho rằng kỳ này đảng có vẻ nghiêm túc hơn trong việc đối thoại, mặc dù vẫn chỉ dùng lối đảo từ theo cách ám chỉ “người khác biệt quan điểm” chứ chưa dám gọi thẳng tên “người bất đồng chính kiến”.

Nhưng tại sao từ nhiều năm qua, đã có không ít lời kêu gọi đối thoại từ giới trí thức phản biện độc lập mà đảng vẫn không chịu có “chủ trương”? Thậm chí ngay cả lời kêu gọi này xuất phát từ nhóm trí thức “phản biện trung thành” cũng không khiến đảng mảy may động lòng?

Vì sao đảng bỗng nhiên muốn “đối thoại”?

Có khá nhiều bằng chứng về thế chủ động đề nghị đối thoại đã từng thuộc về giới phản biện và bất đồng chứ không phải chính quyền.

Từ năm 2015 đến nay, “Nhóm 61” - một tập hợp mới của một số trí thức đảng viên và những người thuộc phong trào học sinh và sinh viên ở Sài Gòn trước năm 1975 - đã vài lần gửi thư yêu cầu cho Bộ Chính trị về nhu cầu đối thoại và đề nghị “ít nhất một cuộc gặp để góp ý”. Nhưng từ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trở xuống, tất cả nín bặt, không một lời hồi âm.

Còn trước đó, vào năm 2014 khi nổ ra vụ hạ đặt giàn khoan HD 981 của Trung Quốc ở Biển Đông, nhiều trí thức đã yêu cầu Bộ Chính trị phải đối thoại để xử lý dứt khoát vấn đề đối sách với Bắc Kinh. Nhưng Bộ Chính trị đã như thể cấm khẩu.

Vào giữa năm 2016, khi cuộc biểu tình bảo vệ môi trường bùng nổ ở miền Trung và kéo theo các cuộc biểu tình liên tiếp của người dân ở hai đầu cầu Hà Nội và Sài Gòn, Ủy viên Bộ Chính trị Võ Văn Thưởng bất chợt tung ra một phát ngôn hàm ý về “đối thoại với dân” như một động tác xoa dịu không khí phẫn nộ trong dân chúng. Nhưng sau đó ông Thưởng đã “biệt tích” trước cảnh công an Việt Nam lộ nguyên hình hài, hùng hổ bắt bớ và đánh hội đồng không thương tiếc hàng trăm người biểu tình.

Có thể giải thích thế nào về cái cách thập thò rất thiếu chính danh như thế của “đảng ta”?

Trên phương diện tâm lý, sĩ diện của đảng là cao vời vợi, dù sắp chết đến nơi vẫn còn vời vợi cao. Tâm lý đầu tiên và luôn có là “ta đường đường là ủy viên Bộ Chính trị, sao phải hạ mình ngồi ngang hàng và nói chuyện với mấy tay trí thức chỉ là đảng viên thường?”.

Còn nếu có diễn ra một cuộc đối thoại trong mơ, cái gì sẽ được nói ra? Chẳng lẽ giới lãnh đạo đầy sĩ diện và ảo tưởng quyền lực lại chịu ngồi im để nghe “đám trí thức nhiều chuyện” răn dạy sự cần kíp phải bỏ ngay Điều 4 Hiến pháp, chấm dứt ngay sự độc tôn lãnh đạo của đảng cầm quyền, thoát Trung và cả thoát Cộng, chống tham nhũng từ ngay trong nhà mình… Toàn những chuyện quá khó nghe và quá khó nuốt! Toàn những chuyện “bỏ đảng là tự sát!”.

Kết quả là cho đến tận giờ này, khi quá nhiều dư luận sôi sục về hiện tình “đảng nát như tương” và “đất nước nát như cám”, vẫn không có nổi một cuộc đối thoại cho ra hồn giữa một đảng vẫn tuyên xưng là chính danh với những người chẳng cần danh chính nhưng nghiễm nhiên ngôn thuận.

Không ít người trong giới phản biện nói thẳng rằng đừng hy vọng gì về “bản lĩnh đối thoại” của giới lãnh đạo ngày nay. Họ còn đang phải dành đến 99% thời gian và tâm trí để lo đối phó triệt hạ nhau trong nội bộ, lấy đâu ra hơi sức để ngồi nói chuyện với mấy ông trí thức. Mà cứ nghe đến trí thức là họ lại lắc đầu quầy quậy.

Rất có thể chỉ sau vụ Đồng Tâm tháng 4/2017, khi Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung phải “hạ mình” đến tận thôn Hoành để đối thoại với bà con nông dân quyết tử giữ đất, Bộ Chính trị đảng mới nhận ra là một khi đảng và chính quyền không có được tiếng nói “nhất trí” trong việc đàn áp người dân Đồng Tâm, mà ngay cả có chủ trương dùng bạo lực đàn áp thì chẳng có gì chắc chắn là lực lượng vũ trang sẽ dám ra tay, còn Đồng Tâm sẽ không biến thành một Thái Bình thứ hai để trở thành một cuộc khởi nghĩa bùng nổ dữ dội toàn miền Bắc…, mới dẫn đến phát ngôn “không sợ đối thoại” của Trưởng ban tuyên giáo trung ương Võ Văn Thưởng…

Đảng muốn gì?

Cũng như giấc mơ cộng sản chủ nghĩa trầy trật quăng quật trong những người bảo thủ nhất của đảng, cuộc gặp giữa số người này với những trí thức chẳng còn mơ màng vào chủ nghĩa xã hội vẫn là một tiến trình vô cùng chậm chạp và xen kẽ không hiếm cơn mộng du.

Trong hiện tình khốn quẫn ở Việt Nam, đối thoại chỉ manh nha thành hình ở những nơi và vào những thời điểm cực chẳng đã đối với chính quyền, ở những cấp địa phương có điểm nóng như Đồng Tâm mà đảng không thể không hạ mình, chứ không phải cấp trung ương. Đối thoại với nông dân, ngư dân, tiểu thương vì bị tước đoạt kế sinh nhai cuối cùng - những người bị coi là sắp “làm loạn”, chứ không phải với những trí thức được chính quyền đánh giá là “chưa nguy hiểm lắm.”

Nhưng vụ Đồng Tâm chỉ là một mồi lửa. Còn nhiều mồi lửa khác trong dân chúng. Trong giới trí thức…

Chỉ đến lúc này, sau khi đã họp mãi và nghĩ mãi nhưng không còn cách nào khác, đảng đành lê tấm thân tàn tạ đến “những người khác biệt về quan điểm”.

Nhưng lúc này mới là bắt đầu, chỉ mới bắt đầu thôi, cho cơ chế “đối thoại”.

Còn bắt đầu từ đâu và tiếp tới như thế nào? Những câu hỏi nát óc.

Bắt đầu từ đâu để giới đối lập không có lý cớ nào cho rằng “đảng ta” sợ đối thoại?

Nhằm những mục đích và kết quả gì cho “đối thoại”?

Thuyết phục, vận động và lôi kéo như mục tiêu truyền thống chăng? Nhưng mục tiêu này liệu có đạt được khi trí thức ngày càng tan vỡ niềm tin với đảng và nguy hiểm hơn cả là ngày càng bất trị và ít sợ hãi hơn, cho dù đảng vẫn dùng công an để răn đe bắt bớ thường xuyên?

Nhiều năm qua, rõ ràng phương pháp “đối thoại trong đồn công an” bằng đủ thứ sách nhiễu, theo dõi, canh nhà, triệu tập, đánh đập và dùi cui đe nẹt của giới “công an nhân dân làm công tác dân vận” đã quá ít tác dụng, phản cảm và còn bị công luận trong và nước cùng quốc tế lên án là phản động.

Hay đảng cần chuyển qua thái độ “lắng nghe” và “chia sẻ”?

Một kiểu cách như “đảng sẽ tiếp thu ý kiến trí thức” có vẻ sẽ tạm ổn trong hoàn cảnh nước sôi lửa cháy này, ít nhất cũng đạt được mục đích mị dân. Đối với dân Việt vẫn thường bị ma mị. Nhất là với những vị trí thức mà chỉ mới nghe một chút hơi hướng “đảng mở rộng dân chủ”, chưa biết thực hư thế nào đã vội rối rít, cuống quýt “xin được đối thoại”.

Nếu chỉ nhằm mục đích xoa dịu tạm thời, không có gì cao tay hơn là đảng cứ tổ chức vài cuộc đối thoại với những trí thức hoặc nhóm trí thức được đảng xếp vào danh sách “phản biện trung thành”. Mọi việc về cơ bản sẽ diễn ra với tính chất “ngoan hiền dễ bảo” như khi đảng nói chuyện hay chỉ đạo các hội đoàn nhà nước. Sẽ chỉ ghi nhận những ý kiến góp ý về điều chỉnh chính sách, còn ý kiến nào phản bác về thể chế chính trị như điều 4 Hiến pháp thì coi như “không nghe, không biết”…

Kết thúc những cuộc đối thoại trên, đảng sẽ cho báo chí nhà nước và đám dư luận viên “tuyên truyền sâu rộng” về chủ trương và kết quả thực hiện đối thoại của đảng. Trí thức sẽ sớm thỏa mãn, theo đúng đặc tính “dễ dao động” của họ. Và biết đâu đấy, những trí thức “phản biện trung thành” lại loan truyền bài học kinh nghiệm về “thành tâm của đảng” cho đám trí thức phản biện độc lập và cả cho các tổ chức xã hội dân sự độc lập. Từ đó mới thấy đảng mở rộng vòng tay yêu thương đến thế nào, để kẻ nào còn dám nói là đảng sợ đối thoại?

Hay sâu kín hơn, lại có những nhân vật, thế lực nào đó trong đảng muốn vận dụng cơ chế đối thoại để lợi dụng một ít nhân vật bất đồng và tổ chức xã hội dân sự làm cầu nối với giới chính khách phương Tây và lấy lòng người Việt hải ngoại, tích cực thu xếp cho “hậu sự”…

Nhưng dù gì, những mục tiêu và cách thức trên mới chỉ là não trạng của đảng - một não trạng vốn rất chủ quan duy ý chí và thường sai lệch rất nhiều so với thực tiễn.

Giới bất đồng nên làm gì?

Cuộc khủng hoảng Đồng Tâm đã trở thành một bài học rất có ý nghĩa dành cho giới trí thức phản biện và giới bất đồng chính kiến: chính quyền chỉ buộc phải ngồi vào bàn đối thoại, mà thực chất là đàm phán các điều kiện dân chủ và nhân quyền với dân chúng, khi các “công bộc của dân” đã hoàn toàn bế tắc về phương pháp luận lẫn phương pháp áp chế dân.

Bởi thế, những trí thức và người đấu tranh nhân quyền muốn có được kết quả đối thoại thật sự có ý nghĩa với đảng, cần chọn đúng thời điểm và bối cảnh bế tắc của đảng. Sớm quá sẽ bị giảm hoặc mất tác dụng. Thậm chí còn bị thói kiêu ngạo của đảng nhìn từ trên xuống và chỉ dừng ở đó.

Sau vụ Đồng Tâm mang tính cục bộ, hiện thời đảng mới chỉ nguy ngập chứ chưa bế tắc toàn diện. Đây là lúc mà giới bất đồng chính kiến không cần vội vã, sốt ruột, cuống quýt, càng không cần “cầu xin đối thoại”… Những cuộc gặp gỡ vào thời gian này, tuy vẫn nên xúc tiến, nhưng chỉ có ý nghĩa “hiểu nhau hơn” mà chưa thể giải quyết những nan giải căn cơ của đất nước và bản chất chế độ.

Đối thoại chỉ thực sự đạt được kết quả dân sinh - dân chủ - dân quyền khi đảng bị ép vào chân tường - một “vách đá tài chính” về ngân sách, suy thoái dẫn đến khủng hoảng kinh tế, phản kháng và hỗn loạn xã hội, nội bộ chính trị phân rã cùng trào lưu “tách đảng”, tất cả cùng cộng hưởng. Bối cảnh chính trị - xã hội càng tiệm cận điểm cộng hưởng này, đảng mà đặc biệt là những bộ phận “muốn thay đổi” hoặc muốn tìm lối thoát trong đảng sẽ càng cần đến đối thoại, càng biến diễn “thành tâm” hơn trong đối thoại, từ đó mới có thể từng bước mở ra dân chủ, nhân quyền và thay đổi bản chất chế độ.

Nếu đã chịu đựng được vài ba chục năm, chẳng lẽ giới bất đồng chính kiến và đấu tranh nhân quyền không thể kiên nhẫn thêm một vài năm nữa?

P.C.D.

Nguồn: http://www.voatiengviet.com/a/dang-khong-so-doi-thoai-tranh-luan/3867814.html

‘Không sợ đối thoại, không sợ tranh luận,’ thật không?

Bùi Tín

Nhà của nguyên tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêu. Hình minh họa.

GM Nguyễn Thái Hợp: Nạn nhân thảm họa Formosa có quyền đòi lại bãi biển trong lành

Trọng Thành

Ban hỗ trợ nạn nhân Giáo phận Vinh đến Văn phòng Môi trường và Nhân đạo LHQ (OCHA) tại Genève. Trong ảnh, giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp (giữa) và kỹ sư Emilia Wahlstrom, đại diện OCHA (bên trái Đức cha). Ảnh: thamhoaformosa.com

Chất lượng kém, Trung Quốc liên tục trúng thầu ở Việt Nam: Môi trường tham nhũng tạo cơ hội

Phong Sơn

Chất lượng thi công của các nhà thầu Trung Quốc ở thế giới được đánh giá cao, nhưng ở Việt Nam lại hoàn toàn ngược lại; và tuy biết rõ sự thật mười mươi nhưng chúng ta vẫn chọn các nhà thầu Trung Quốc.

Từ rất nhiều năm về trước, việc các nhà thầu Trung Quốc thường xuyên tham gia các dự án lớn ở Việt Nam không còn là điều gì mới lạ. Chất lượng của các nhà thầu này cũng vậy, thật sự rất kém cũng không phải là thông tin gì mới mẻ.

Nhưng điều lạ ở đây là tại sao các cấp có thẩm quyền tuy biết rất rõ về các nhà thầu Trung Quốc nhưng vẫn tiếp tục lựa chọn những nhà thầu này?

Tuyến đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông. (Ảnh: Internet)

ASEAN-Trung Quốc: Đường đến giải pháp cho Biển Đông còn xa vời

Mai Vân

Tàu Trung Quốc đào đắp tại Đá Vành Khăn (Mischief Reef), Trường Sa. Ảnh do một phi cơ trinh sát P-8A Poseidon của Hải quân Mỹ chụp ngày 21/05/2015. U.S. Navy/Handout via Reuters

Thông tin liên quan vụ công dân Nguyễn Hữu Tấn chết trong trại tạm giam Vĩnh Long

1. ĐIỀU TRẦN TẠI HẠ VIỆN MỸ VỀ NGUYỄN HỮU TẤN, CHẾT TRONG ĐỒN CÔNG AN

VOA Tiếng Việt

Chị Nguyễn Thị Mỹ Phượng (trái) và em trai Nguyễn Hữu Tấn quá cố (Ảnh: Vietnam Advocacy Day Facebook và Báo Vĩnh Long)

24/05/2017

NÊN TỔ CHỨC ĐỐI THOẠI NHƯ THẾ NÀO

Nguyễn Đình Cống

Vấn đề đối thoại do ông Trưởng ban Tuyên giáo Võ Văn Thưởng nêu ra ngày 18 tháng 5 chẳng qua chỉ là một thông tin tại hội nghị kiểm điểm việc học tập Hồ Chí Minh chứ chưa phải là một nghị quyết của Đảng. Ông Thưởng nói đối thoại là cần thiết, Đảng không sợ đối thoại, nhưng không nói rõ sẽ tổ chức đối thoại, vì còn phải cố gắng chờ Ban bí thư thông qua. Nghĩa là chưa thông qua, và chưa biết đến bao giờ mới thông qua. Vậy phải chăng đây chỉ là cái bánh vẽ hoặc là bánh có tẩm chất bổ làm dịu thần kinh?

Dù sao thì ông Trưởng ban tuyên giáo đã nói ra miệng, mà “Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy”. Bỏ qua cái ý cho rằng đây chỉ là bánh vẽ, là thủ đoạn, là quá ngây thơ mới tin. Hãy cứ buộc vào, cho rằng Đảng muốn đối thoại thực sự.

Đoán rằng Ban tuyên giáo chưa quen tổ chức đối thoại nên tôi cố tìm hiểu các cuộc đối thoại trên thế giới để gợi ý, may ra có đóng góp được chút gì.

Kiểm duyệt/tự do diễn đạt - một song đấu lịch sử

Trần Hữu Thục

Kiểm duyệt không phải là điều mới lạ trong lịch sử nhân loại. Nó đã có mặt gần suốt chiều dài lịch sử nhân loại, để ngăn cản, để tiêu diệt một kẻ thù vô hình và dai sức: tự do diễn đạt.

Sự thể là như thế này: một mặt, con người luôn luôn muốn bày tỏ, muốn nói lên những suy nghĩ của mình về cuộc sống, nhất là khi có chuyện bất như ý, họ lại càng muốn nói ra; mặt khác, những kẻ có nhiệm vụ trị dân lại chỉ muốn “trị”, nghĩa là chỉ muốn nghe những gì mình thích nghe, những gì không có hại cho quyền lợi và địa vị của họ. Tình hình đó đưa đến chỗ: kẻ thì muốn nói, người lại tìm cách không cho nói. Kẻ muốn nói thì thấp cổ bé miệng. Người không muốn nghe lại có gươm, có súng, có quyền. Thế là kẻ có quyền phải tìm cách bịt miệng kẻ vô quyền. Để hợp pháp hóa hành vi bịt miệng, kẻ có quyền bèn tạo ra những quy định, những lệ, những phép… - và khi cần, tự vi phạm chúng - nhằm mục đích buộc mọi người phải khuất phục.

TUYÊN BỐ CHUNG CỦA XÃ HỘI DÂN SỰ NHÂN ĐỐI THOẠI NHÂN QUYỀN VIỆT-MỸ

Pham Doan Trang

Song song với phiên đối thoại nhân quyền Việt-Mỹ lần thứ 21, sáng nay (23/5), một số tổ chức xã hội dân sự, trong đó có Con Đường Việt Nam, Cây Xanh Việt Nam (Green Trees), Hội Bảo vệ Quyền Tự do Tôn giáo, NXB Giấy Vụn, NXB Trẻ Hà Nội, Nhật Ký Yêu Nước, v.v. đã ra một tuyên bố chung đánh giá về tình hình nhân quyền ở Việt Nam hiện nay, kèm một số khuyến nghị.

Tuyên bố nêu rõ rằng một loạt nhân quyền căn bản vẫn bị vi phạm, đặc biệt là quyền tự do biểu đạt, quyền tụ tập ôn hòa (biểu tình), quyền tự do hiệp hội, và tự do tôn giáo/tín ngưỡng. Bên cạnh đó, bạo lực do nhà nước bảo kê gia tăng trong những tháng gần đây, với những vụ tấn công nhằm vào các nhà hoạt động ôn hòa, trong đó riêng chị Lê Mỹ Hạnh bị hành hung tới hai lần trong không đầy một tháng. Thủ phạm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật và nạn nhân thì bị công an cản trở quyền tiếp cận luật sư.

Bình luận về Đối thoại Nhân quyền Việt - Mỹ

Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc hoặc Formosa thường bị chính quyền ngăn cản. Bản quyền hình ảnh: OTHER

Giới linh mục vận động quốc tế về vụ Formosa

Phái đoàn các linh mục do Giám mục Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh, dẫn đầu đi các nước châu Âu vận động hỗ trợ nạn nhân Formosa đầu tháng Năm 2017. Bản quyền hình ảnh: OTHER

Formosa có thể cản trở Hiệp định thương mại tự do Việt Nam - EU

Cát Linh, phóng viên RFA

Giám Mục Nguyễn Thái Hợp (phải) trao thỉnh nguyện thư đến thị trưởng Geneva, Guillaume Barazzone tại tòa đô chánh thành phố Geveva. Photo courtesy of thamhoaformosa.com

Vay tiền và ‘cõng rắn cắn gà nhà’

Phạm Chí Dũng

Một số dân oan tập trung tại nhà một người dân hôm 19/3 để ủng hộ lời kêu gọi biểu tình phản đối Formosa và chống hiểm hoạ Trung Quốc của LM Nguyễn Văn Lý. Hình minh họa.

23/05/2017

Chiếc ghế ông Thưởng và thời vận Đối Thoại

Faceboker Chanh Tam

Đối thoại chính trị xét cho cùng là quyền lợi của đảng.

Trong khi đảm bảo quyền tự do thông tin mới chính là quyền lợi của dân!

Đối thoại sẽ là một hạng mục chính trị rất quan trọng, nếu triển khai được và thu lại kết quả tích cực, thì ông Võ Văn Thưởng sẽ còn có tương lai chính trị xán lạn hơn nữa.

Tôi tin ông Thưởng sẽ có may mắn. Bởi chính thời vận đã đưa ông đến vai trò hiện nay, không phải đi mà chạy trên các nấc thang quyền lực chinh trị. Thời vận đó là cuộc đấu tranh để đối thoại, là dưỡng khí chính trị nhận thức lại CNXH.

Đảng có thật tâm muốn đối thoại với giới bất đồng chính kiến?

Trương Duy Nhất

Nếu đủ tự tin và thật lòng muốn đối thoại, ông Võ Văn Thưởng, hay bất kỳ một Uỷ viên Bộ Chính trị nào (hoặc toàn thể 18 Uỷ viên BCT) có thể mời tôi. Hãy đối thoại với tôi, mời Trương Duy Nhất đối thoại cùng quí vị.

Đối thoại, thật hay giả?

Bùi Quang Vơm

BBC ngày 19/05/2017 đưa tin, theo báo Pháp luật TPHCM, tại hội nghị trực tuyến toàn quốc hôm 18/05, ông Võ Văn Thưởng, uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương có tuyên bố: "Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận".

BBC còn viết: “Ông cho biết ngành tuyên giáo đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc "trao đổi và đối thoại" với những người có quan điểm khác với Đảng Cộng sản”.

Tuy nhiên, BBC không dẫn link tới nguồn của báo Pháp luật. Tìm trên mạng với những câu trích dẫn trên thì chỉ dẫn tới các tờ báo không chính thống, chép lại BBC.

Đối thoại là vấn đề tối quan trọng nhưng nhạy cảm.

Đối thoại 'tín hiệu mới rất đáng khích lệ'

Đề nghị xem xét mở 'đối thoại' với bất đồng chính kiến của quan chức cao cấp trong lãnh đạo Đảng là tín hiệu mới, đáng khích lệ, theo Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ. Bản quyền hình ảnh: NICHOLAS KAMM/AFP

Thư gởi ông Võ Văn Thưởng - Trưởng ban Tuyên giáo trung ương

Nguyễn Bùi An

Thưa Ông,

Ngày 18 tháng 5, trong một hội nghị trực tuyến trong Đảng, báo Pháp Luật đã dẫn lại lời phát biểu của ông "Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”. Nếu đây là một sáng kiến cho thêm một phong trào như phong trào “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” trước đây thì xem như tôi hiểu lầm ý ông và lá thư này vô nghĩa. Bởi vì tôi nghĩ ông phát biểu những lời mà tôi thượng dẫn nó bao hàm một ý nghĩa rộng lớn hơn: khởi đầu cho công cuộc mới để đi tìm sinh lộ cho dân tộc.

Ông có nhận ra rằng “Đối thoại” là một khái niệm ám ảnh dân tộc Việt Nam trong suốt thế kỷ 20 và đè nặng hơn bao giờ hết trong thế kỷ 21 này? Năm 1945 và năm 1975, “Đối thoại” đã không được vận hành trong tiến trình sinh tồn của đất nước, để rồi nó trở thành khái niệm bẽ bàng và hoài nghi trong con mắt nhiều người khi ông và Đảng khởi xướng.

Nhờ phe ông Thưởng trả lời giúp *

Nguyễn Thông

Ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương đảng, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương, vừa nói rằng đảng đang nghiên cứu việc có thể đối thoại với những người không cùng quan điểm, không chung đường lối.

Bây giờ mới nghĩ (nghĩ chứ chưa thực hiện) là quá muộn rồi, ông Thưởng ạ. Đối thoại, đó là biểu hiện rõ nhất của dân chủ và tôn trọng sự khác biệt về tư tưởng, quan điểm. Còn rụt rè, chần chừ gì nữa mà không làm ngay đi.

Những kẻ cùng đinh như tôi, ban tổ chức sẽ cho rớt ngay từ vòng gửi xe nên cũng chẳng ham đối thoại. Ghế ấy để dành cho những đấng bậc hào kiệt, trượng phu, thông tỏ sự đời. Tuy nhiên, từ bãi xe, tôi đề nghị các ông phe ông Thưởng trả lời giùm cho tôi câu hỏi:

Trong những nước giàu có, dân hạnh phúc sung sướng, có nước nào theo chủ nghĩa xã hội không? Trong những nước theo chủ nghĩa xã hội, có nước nào sớm thoát khỏi nghèo đói, nội chiến không? Bây giờ thế giới có gần 200 quốc gia, còn mấy nước bám vào thứ chủ nghĩa này?

Ông giả nhời được một cách thuyết phục tức là đối thoại đã thành công.

N.T.

Nguồn: https://www.facebook.com/thong.nguyen.7374/posts/1437498992939782

* Tên bài do BVN đặt

VN 'tăng việc quản thúc' trước đối thoại nhân quyền

Bản quyền hình ảnhSTATE.GOV

Này là “Đối thoại”*

KHÔNG THỂ KHÔNG KẾT LUẬN BỌN LỆNH CẢN MÌNH 18 GIỜ TỐI NAY LÀ BỌN PHẢN QUỐC!

A Nguyen Quang

Đấy là nội dung chính mình nhắc đi nhắc lại cho 5 cậu an ninh đã cướp điện thoại và bắt cóc mình để cản mình đến ăn cơm tối với đoàn đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt sẽ diễn ra ngày mai.

Mình nhận lời mời đến 15 Chân Cầm ăn tối với họ lúc 18:30 ngày 22-5-2017. Từ thứ Bảy, 20/5 đã có 4-5 an ninh canh suốt ngày. Hôm Chủ nhật tăng thêm nữa. Hôm nay gần 10 chú.

Gần 18 giời mình bật live stream trên Facebook và đi ra. Mấy cậu ngồi canh ở gần nhà chạy ra trước. Ra đến đầu ngõ thì 3 tên xông vào cướp điện thoại và mấy tên khác tống mình lên xe. Lên xe nhận ra ngay 1 cậu đã bắt mình đi Hưng Yên lúc cản mình đi gặp Obama khoảng 1 năm trước.

THÂM HỤT NGÂN SÁCH - MẤT/CÒN CỦA CHẾ ĐỘ

Tô Văn Trường

Nếu “mổ xẻ” kỹ các bất cập của xã hội ta hiện nay sẽ đụng chạm đến trách nhiệm của khá nhiều người, đặc biệt là những người có chức, có quyền… nhưng sự thật dù có đau lòng đến đâu vẫn mang giá trị phát triển.

Thâm hụt ngân sách nhà nước là vấn đề đau đầu, thậm chí đến mất/ còn của mỗi quốc gia vì tác động đến đời sống của người dân và mất cân bằng vĩ mô nền kinh tế. Chỉ tính riêng tài khóa 2015, nước ta đã bội chi 11,5 tỷ đô la, chiếm đến 6,28% GDP, báo động sự sụp đổ tài khóa quốc gia.

Lỗi tại ai?

22/05/2017

Trung Quốc phá hủy sinh cảnh, vét nạo các đại dương

Ngô Thế Vinh

“Trung Quốc là gã khổng lồ đang im ngủ. Hãy để nó yên giấc, vì khi thức dậy nó sẽ chuyển dịch cả thế giới”. Napoléon Bonaparte

“China is a sleeping giant. Let her sleep, for when she wakes she will move the world”. Napoléon Bonaparte, 1816 à Saint Hélène

Hình 1: Con tàu cá lưới rà/trawler Trung Quốc có khả năng vét nạo tới đáy đại dương: những chiếc tàu khủng ấy đang đánh cá lậu ngoài khơi các xứ Tây Phi châu và các nơi khác; một lối đánh cá lùng và diệt nguồn tài nguyên của hành tinh này. [nguồn: India Live Today, July 8, 2016]

Ống nước mà nhiễm độc, thì không chỉ chết dân

Hoàng Dũng

Sawaco thừa nhận trong hơn 470.000m ống gang phục vụ công tác phát triển và cải tạo hệ thống cấp nước của TPHCM từ năm 2000 đến nay thì ống gang dẻo của Trung Quốc là 249.000m, chiếm 53%. Ngoài Sawaco, còn có Công ty cổ phần Hạ tầng nước Sài Gòn (Saigon Water) cũng sử dụng ống nước gang dẻo của Trung Quốc để cung cấp nước sạch cho huyện Củ Chi.

Đơn vị cung cấp ống gang dẻo là Công ty trách nhiệm hữu hạn ống gang dẻo Tân Hưng (Xinxing Ductile Iron Pipes Co., Ltd.) trụ sở ở Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc. Công ty mẹ là Tập đoàn quốc tế Xinxing Cathay (Xinxing Cathay International Group), do quân đội Trung Quốc thành lập năm 1971. Ngoài Xinxing Ductile Iron Pipes Co., Ltd., Xinxing Cathay còn có Jihua Group Corporation Limited (Bắc Kinh) chuyên sản xuất quân phục cho quân đội và cảnh sát, Xinxing Heavy Industries Group Co.,Ltd. (Bắc Kinh), chuyên sản xuất thiết bị quân sự và Xinxing Development Co., Ltd. (Bắc Kinh), chuyên về xây dựng, buôn bán bất động sản và quản lý khách sạn. Trang mạng của tập đoàn là http://english.xxcig.com/.

Đảng Cộng sản sẽ ‘thực lòng’ đối thoại?

BBC Tiếng Việt

Luật sư Lê Công Định cho rằng động thái về đề nghị ‘đối thoái’ của ông Võ Văn Thưởng chỉ nhằm đối phó với ‘Đối thoại Nhân quyền Việt - Mỹ’ dự kiến vào hạ tuần tháng 5/2017. Ảnh HOANG DINH NAM/AFP

“ĐỐI và THOẠI”

Do Thanh Nhan

Một: Chuyện cũ

Trong số Ủy viên Bộ Chính trị hiện nay thì anh Võ Văn Thưởng là người trẻ nhất, về quan hệ người-người thì tôi có thể gọi là “thằng” vì anh ấy nhỏ tuổi hơn. Bài viết này tôi gọi bằng “ông” cho trọn “đạo quan-dân”.

Theo tôi, thì ông Thưởng là một gương mặt sáng trong số 18 nhân vật quyền lực nhất VN hiện nay. Ông ấy có những việc làm được người dân Quảng Ngãi đánh giá là hơn hẳn nhiều vị tiền nhiệm, cá nhân tôi cũng công nhận điều này.

Tuy nhiên, nghe ông Thưởng nói “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý” (https://goo.gl/0tsHON), tôi nghe và hy vọng chứ chưa chắc đã tin như vậy.

Xử án kiểu ‘Chúa Sơn Lâm’

Bùi Tín

Đinh La Thăng (trái) và “Chúa Sơn Lâm”.

Các thành viên còn lại cố hồi sinh TPP mà không có Mỹ

Trọng Nghĩa

Bản đồ 12 nước trước đây tham gia Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương -TPP. Nguồn: freemalaysiatoday.com

Từ “cảm tình viên” miền Bắc thành tổng thống miền Nam

Trần Gia Huấn

Trong chiến dịch tranh cử tống thống Nam Hàn, cả thảy có mười ba ứng cử viên. Truyền thông Bắc Hàn tấn công tất cả các ứng cử viên: bọn “tay sai”, “bù nhìn”, “con rối của Đế quốc Mỹ”, trừ Moon Jae-in.

21/05/2017

Suy nghĩ về thực trạng đất nước nhân bài “Vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức - cần cảm ơn Đảng”

Hoàng Hưng

Xin có đôi lời về bài “Vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức - cần cảm ơn Đảng” của tác giả Mạc Văn Trang trước khi “nhân đó” nói chuyện “thực trạng đất nước” bao quát và cần thiết hơn.

Nói ngay: phản ứng của không ít người (chủ yếu ở hải ngoại) trước cụm từ “cần cảm ơn Đảng” là điều dễ hiểu. Tách khỏi vụ việc cụ thể (vụ Đồng Tâm), văn cảnh cụ thể (toàn bài viết), thì nó hoàn toàn vô lý, thậm chí “phản động” nếu đã thừa nhận rằng: con đường đi lên của Việt Nam là phải “thoát Cộng”, trước mắt phải thoát khỏi quy định về “lý tưởng Mác-Lênin” và “độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản” trong Hiến pháp.

Một câu hỏi đơn giản: nếu nhận định trên là rõ ràng, tại sao cả bài viết này của Mạc Văn Trang cũng như bài “Hèn hạ, nhục nhã?” - hệ quả của bài trên - đều có số like khá lớn (khoảng 360, là lớn so với những bài về chính trị trên FB), và quan trọng hơn, trong số đó có nhiều nhân vật nổi tiếng vì tư tưởng và thực tế hoạt động dân chủ, chống độc tài Cộng sản, chủ yếu đang hoạt động trong nước và chịu rất nhiều áp lực của chính quyền, có cả nhà văn nổi tiếng, nạn nhân suốt đời của Cộng sản, đang phải sống lưu vong?

Không được biến Nhân quyền thành vật hy sinh cho cuộc chiến đấu đá nội bộ

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

Saigon ngày 20 tháng 5 năm 2017

THƯ NGỎ GỬI:

- Các phe phái đang tranh giành quyền lực trong Bộ Chính trị ở Hà Nội

- Tân Bí thư Thành ủy Sài Gòn Nguyễn Thiện Nhân

- Giám đốc Công an Sài Gòn & Bộ trưởng Công an

Thưa các ông,

Hưởng ứng đối thoại

Nguyễn Đình Cống

Ngày 15 tháng 8- 2017, Trưởng ban Tuyên giáo TƯ Võ Văn Thưởng tuyên bố: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

Khác với phát ngôn “sẽ đối thoại” vào năm ngoái nhưng chẳng làm gì cả, lần này ông Thưởng cho biết “Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”.

Làm sao để vô hiệu hóa máy gây điếc LRAD?

Vũ Thạch

Trong những ngày gần đây, chúng ta đã thấy tận mắt công an dùng hệ thống LRAD (“Sound Cannon”) để đàn áp bà con biểu tình phản đối Formosa (hình 1).

Hình 1: Hệ thống LRAD trong một cuộc biểu tình.

Ba tiêu chuẩn trong phát triển kinh tế

Đoàn Hưng Quốc

Một nền kinh tế muốn vững mạnh cần phải hội đủ 3 điều kiện: tăng trưởng (growth), tăng trưởng bền vững (sustainable development) và tăng trưởng đồng bộ (inclusive development). Ba yếu tố này không thể tách rời nhưng xin được trình bày dưới đây như ba khía cạnh riêng biệt để dễ dàng phân biệt.

Tăng trưởng được nhắc đến nhiều nhất vì nhân loại trong mọi hoàn cảnh đều muốn cuộc sống ngày mai tốt đẹp hơn ngày hôm nay. Tại Trung Quốc chỉ tiêu tăng trưởng trong năm 2017 là 6.5%, Việt Nam là 6.7%, còn ở Mỹ trong mùa bầu cử Trump đã hứa hẹn 4%.

Nhưng nếu chỉ nhắm vào các mục tiêu tăng trưởng ngắn hạn chưa đủ vì cũng giống như một lực sĩ dùng thuốc kích thích nhằm thắng một cuộc đua mà để lại nhiều hậu hoạn lâu dài cho sức khỏe. Cho nên tương lai và sự ổn định của một quốc gia còn tùy thuộc vào hai yếu tố gồm tăng trưởng bền vững và tăng trưởng đồng bộ.

Tôi đi dự “Ngày Nhân quyền cho Việt Nam”

Sơn Tùng

Ngày 11.5.2017 tôi đi dự “Ngày Nhân quyền cho Việt Nam” năm thứ 23. Cũng như 22 năm trước, ít năm nào tôi vắng mặt, buổi sáng làm lễ tại một căn phòng ở Quốc hội Hoa Kỳ, buổi tối dự tiệc tại Nhà hàng China Garden.

Ngày 11 tháng 5 năm nay, trời mưa suốt ngày, gió lạnh và ẩm ướt. Dù biết năm nào ban tổ chức cũng không để bà con tham dự đem bụng đói vào phòng họp và “chịu trận” hơn ba tiếng đồng hồ, tôi cũng thức dậy sớm kiếm cái gì lót dạ rồi mới lên đường. Đón vài người bạn đồng hành rồi trực chỉ Khu Eden, nơi có xe bus do ban tổ chức thuê để đưa bà con tới Quốc hội Hoa Kỳ.

Trời mưa gió, lại nhằm giờ đi làm đông xe, kẹt xe, phải trổ tài luồn lách mới tới được nơi xe bus đậu trễ giờ khởi hành (9 giờ sáng) vài phút! Vậy mà trên xe cũng không còn mấy ghế trống. Thế mới biết bà con tinh thần cao. Có những người quen vì mỗi năm đều gặp nhau vào ngày này, nhưng cũng có vài khuôn mặt lạ đến từ Canada, Úc, Houston, California… Đáng chú ‎ý nhất là những tà áo dài màu vàng ba sọc đỏ thân thương.

Xã luận: Pháp quyền bị nhốt trong cái lồng thể chế

Trịnh Hữu Long

Ảnh: Infonet.

Ôi sợ cái đầu ông chủ nhiệm quá!

Nguyễn Đình Ấm

Tại cuộc họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội sáng ngày 15/5/2017 sau những phát biểu quan ngại của PCT Quốc hội Đỗ Bá Tỵ, Tòng Thị Phóng về vụ Đồng Tâm, ông Võ Trọng Việt Chủ nhiệm Ủy ban An ninh, Quốc phòng của Quốc hội đã khẳng định: “Chúng ta đi nước ngoài nhiều nhưng chưa có nước nào yên ổn như Việt Nam, ta thấy vụ Đồng Tâm ghê gớm nhưng so với các nước đã là gì đâu”.

Tôi thực sự shock trước câu nói này giữa diễn đàn Quốc hội của ông Võ Trọng Việt. Ôi, đất nước tôi như thế này mà ông cho là “chưa có nước nào yên ổn” như nước ta, tức yên ổn nhất thế giới?

Có lẽ ngày nào cũng phải có hàng trăm, nghìn cuộc biểu tình, bạo loạn, hàng nghìn người chết, nhà cửa tan hoang, dân chạy loạn tứ tung… thì ông mới cho là “không yên ổn”?

Đối thoại hay “đối thọi”?

Điền Phương Thảo

“Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”

Phát biểu trên của Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng quả là nền tảng để xây dựng một xã hội dân chủ, văn minh và tiến bộ.

Thế nhưng, điều kiện tiên quyết để một cuộc đối thoại, tranh luận có thể “tạo ra cơ sở để hình thành chân lý” đó là sự BÌNH ĐẲNG, CÔNG BẰNG, DÂN CHỦ giữa hai chủ thể tham gia cuộc đối thoại, tranh luận đó. Câu chuyện ngụ ngôn Chó Sói và Cừu Non của La Fontaine đã nêu lên một kinh nghiệm xương máu rằng “lý lẽ của kẻ mạnh bao giờ cũng thắng”.

20/05/2017

Sẽ thành công hơn nếu ‘làm ngược’ với Đảng?

BBC tiếng Việt

Nhiều địa phương ở Việt Nam đã ‘thành công’ khi không làm theo đường lối phát triển kinh tế của Đảng, theo Tiến sỹ Nguyễn Quang A. Ảnh AFP

Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam

Trần Trung Đạo

Câu “bóng ma chủ nghĩa cộng sản” mà Marx đã viết trong Tuyên ngôn Đảng Cộng sản để thách thức quyền lực của các nhà nước tư sản giữa thế kỷ 19, đã trở thành bóng ma của quá khứ. Một trăm năm chục năm sau ngày công bố Tuyên ngôn Đảng Cộng sản, nơi yên nghỉ của Marx tại nghĩa địa High Gates ở ngoại ô London đã nhiều lần được chọn để làm ngoại cảnh cho những cuốn phim ma.

Thế nhưng, có một nơi, bóng ma Cộng Sản vẫn còn đang ám ảnh trong nhiều lãnh vực của đời sống xã hội. Nơi đó là Việt Nam.

Những sản phẩm của chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam còn đầy dẫy: cơ chế chính trị độc tài, nền kinh tế lạc hậu, xã hội sa đọa, đạo đức suy đồi, sùng bái cá nhân, suy tôn lãnh tụ, lừa dối nhân dân, bưng bít có chủ trương, đổ thừa có hệ thống.

Lấy trường hợp suy tôn Hồ Chí Minh làm ví dụ.

‘Đảng ta’ không sợ đối thoại?

Thiền Lâm

Hẳn là sau vụ Đồng Tâm khi Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung phải “hạ mình” đến tận thôn Hoành để đối thoại với bà con nông dân quyết tử giữ đất, Bộ Chính trị Đảng mới nhận ra là không còn cách nào khác, họ phải lê bước đến dân chúng.

Bản cam kết có chữ ký của Chủ tịch Nguyễn Đức Chung, Phó trưởng ban Dân nguyện Quốc hội Đỗ Văn Đương, đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng và Dương Trung ... là bằng chứng minh bạch nhất về đối thoại giữa chính quyền với dân chúng.

Vì sao cần thu hút thêm du khách Trung Quốc?

Thanh Trúc, phóng viên RFA

Một chiếc đèn lồng đỏ của Trung Quốc được treo cạnh lá cờ Việt Nam trước một ngôi nhà ở Hà Nội vào ngày 3 tháng 3 năm 2014. - AFP photo

Ông Đoàn Ngọc Hải xác nhận ngưng xuống đường vì bị hai văn bản ‘trói chân’

Dương Cầm

Ông Đoàn Ngọc Hải xuống đường chấn chỉnh trật tự lòng lề đường tại Quận 1 cách đây một tháng - Ảnh: Dương Cầm

Nguyễn Ái Quốc và Phạm Quỳnh

Nguyễn Ngọc Lanh

Đây là 1 trong cụm gần 30 bài đã đăng ở trang nghiencuulichsu.com. Nhân ngày sinh của cụ Hồ, xin giới thiệu một góc nhìn về một nhân vật lịch sử thời nay.

Những người ly khai: nền tảng của dân chủ

Từ Thức

Những người ly khai (dissidents) đang tranh đấu cho nhân quyền là lương tâm của xã hội, mà bất cứ một quốc gia nào, nhất là những nước sống dưới ách độc tài, phải ghi ơn. Đó là kết luận của Michel Eltchaninoff, một triết gia Pháp, sau khi bỏ ra nhiều năm đi gặp và nghiên cứu về các dissidents tại nhiều quốc gia.

Tác giả cuốn ‘Les Nouveaux Dissidents’ (Những người ly khai mới)[1] vừa xuất bản ở Pháp, viết: những người ly khai là mối kiêu hãnh của xã hội. “Trong khi mọi người lo lắng cho sự nghiệp, an toàn, quyền lợi và tự do cá nhân, họ chấp nhận trả giá cho sự phẫn nộ của họ. Bị chà đạp bởi nhà cầm quyền, trước sự thờ ơ của người đồng hương, họ đứng dậy sau mỗi thử thách và trung thành với lý tưởng của mình, đôi khi tới kiệt lực”. Eltchaninoff nghiên cứu về những người mà ông gọi là “dissidents mới”, bởi vì những người ly khai của thời đại Internet có nhiều điểm khác với những thế hệ trước, cả về nhân sinh quan lẫn phương pháp tranh đấu.

Cực đoan và hơn thế nữa

Nguyễn Quang Dy

“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc…” (Hồ Chí Minh, trong “Tuyên ngôn Độc lập”).

Tôi viết bài này nhân ngày sinh cụ Hồ, một nhà cách mạng không cực đoan như các đồng chí của mình, nên ông là một lãnh tụ cô đơn. Đó là điều Archimedes Patti đã kể với tôi vào tháng 5/1990 khi ông đi Việt Nam lần cuối để dự sinh nhật cụ Hồ. Tháng 9/1945, Patti là đại diện OSS ở Hà Nội. Hy vọng họ vẫn là bạn khi gặp lại nhau ở thế giới bên kia.

Trong một số bài trước (như Cực đoan và Thù hận: Nguyên nhân Mọi Tai họa, 22/11/2015, và Vô cảm và Cực đoan sẽ Cản đường Hòa giải, 10/6/2016), tôi đã đề cập đến cực đoan như một yếu tố chủ chốt gây ra mọi tai họa trên đời này, nhưng có lẽ như thế vẫn chưa đủ. Vì vậy trong bài này, tôi muốn đề cập tiếp đến cực đoan như một chủ đề riêng.