25/05/2017

ĐỐI THOẠI?

Nguyễn Quang A

1) Nếu hiểu đối thoại theo nghĩa rộng là các tương tác giữa người dân và chính quyền thì sự đối thoại là liên tục, thậm chí chả cần nhìn nhau, nói với nhau gì cả. Dân bất bình với chính sách thì bỏ đi, lãn công, làm việc khác,... chính sách hỏng và chính quyền thay đổi chính sách. Đấy là loại đối thoại không lời. Rất phổ biến. Ở cực kia, dân có thể tổ chức biểu tình phản đối, nêu đề xuất,...

Giữa 2 thái cực trên có đủ loại kiểu đối thoại theo nghĩa rộng này.

2) Đối thoại theo nghĩa hẹp là dân (hay các đại điện của họ) gặp nhau trao đổi trực tiếp về vấn đề nào đó. Có lẽ đây là cách hiểu phổ biến. Cần làm rõ nhiều chuyện với loại đối thoại này.

Trước hết loại [đối thoại] này còn tùy thuộc vào chủ đề đối thoại, cấp đối thoại, với cá nhân hay các tổ chức?

Dân cư mạng sôi nổi bàn tán về ý kiến của ông Võ Văn Thưởng ủy viên BCT của ĐCSVN, người tỏ ý hoan nghênh, kẻ nghi ngờ. Tôi nghĩ phải hỏi ông Thưởng đối thoại về CHỦ ĐỀ gì? VỚI AI (cá nhân hay tổ chức hay cả hai)? Chỉ sau khi rõ thì mới có thể có ý kiến xác đáng.

Đối thoại

Phạm Đình Trọng

Kể từ khi nhậm chức, 2.2016, hơn một năm im hơi lặng tiếng, nhạt nhòa và chìm khuất, sau hội nghị Trung ương 5, tháng Năm, năm 2017, bỗng ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Võ Văn Thưởng xuất hiện với một câu nói sáo rỗng, rất tiêu biểu cho ngôn ngữ Tuyên giáo cộng sản: “Cấp ủy các cấp phải thấm nhuần tư tưởng, đạo đức, phong cách của Bác, lấy tư tưởng của Người để soi rọi hành động, phải đổi mới lề lối tác phong làm việc, thực sự dân chủ, khoa học, thực sự gần dân, sát dân” và một đề xuất bất ngờ, độc đáo, táo bạo, như một người dân chủ, cấp tiến: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

NGƯỜI CÔNG GIÁO VIỆT NAM: THƯ PHẢN ĐỐI NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÀN ÁP HAI LINH MỤC ĐẶNG HỮU NAM VÀ NGUYỄN ĐÌNH THỤC

Tổng cộng danh sách 8 đợt có 706 người Công giáo và 32 vị ngoài Công giáo

Xin chân thành cảm ơn tất cả Quý vị đã ghi tên ủng hộ

Và tất cả Quý trang mạng đã đăng

Nhận định rằng:

1- Vụ việc Formosa - xảy ra đã hơn một năm rồi - là thảm họa sinh thái tồi tệ nhất trong Việt sử. Nó đã hủy hoại nặng nề môi trường biển các tỉnh miền Trung, gây ra hậu quả hết sức to lớn về kinh tế và sức khỏe, hàng chục năm nữa mới có thể khắc phục! Nguy hiểm hơn, Formosa tạo nên mâu thuẫn gay gắt trong lòng xã hội! Nó chỉ phải bỏ ra 500 triệu đô-la bồi thường (bằng 1% thiệt hại) để rồi khoanh tay nhìn nhà nước và nhân dân đấu đá với nhau! Quan trọng hơn cả, với việc cho Formosa vào Hà Tĩnh, đảng CSVN đã hy sinh môi trường để đánh đổi phát triển kinh tế, chọn đối tác đầu tư một cách mù quáng và giao vị trí chiến lược của đất nước cho kẻ thù.

Bức Thư Mở về Trần Huỳnh Duy Thức của Tổ chức Ân xá Quốc tế

Hôm nay 24.5 vừa đúng 8 năm ngày nhân vật bất đồng chính kiến nổi tiếng Việt Nam, anh Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt giam. Một bức thư của Tổ chức Ân xá Quốc tế - có trụ sở chính tại London, UK với hơn 7 triệu thành viên và người ủng hộ; ghi gửi trực tiếp đến Bộ trưởng BCA ông Tô Lâm kêu gọi trả tự do cho anh Thức!

---

19 tháng 5. 2017

Thưa ngài!

Chúng tôi viết thư này gửi đến ông để trình bày về tình trạng của Trần Huỳnh Duy Thức, người đang thụ án 16 năm tại trại giam Số 6 tỉnh Nghệ An.

Trần Huỳnh Duy Thức, một doanh nhân thành đạt và là một nhà hoạt động vì sự cải cách xã hội và kinh tế, đã bị giam từ ngày 24 tháng 5 năm 2009, bị bắt với cáo buộc “trộm cước viễn thông”. Chính quyền sau đó đã chuyển sang điều tra hình sự với tội danh dựa trên Điều 88 của BLHS năm 1999 “tuyên truyền chống phá nhà nước”, nhưng sau đó lại buộc tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79. Vào ngày 20 tháng 1 năm 2010, Trần Huỳnh Duy Thức bị xét xử và kết án 16 năm tù và 5 năm quản chế tại gia.

Sao Đảng bỗng dưng ‘không sợ đối thoại’?

Phạm Chí Dũng

Võ Văn Thưởng (thứ nhì, từ trái): "Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận..."

Đối thoại chỉ thực sự đạt được kết quả dân sinh - dân chủ - dân quyền khi đảng bị ép vào chân tường - một “vách đá tài chính” về ngân sách, suy thoái dẫn đến khủng hoảng kinh tế, phản kháng và hỗn loạn xã hội, nội bộ chính trị phân rã cùng trào lưu “tách đảng”, tất cả cùng cộng hưởng.

3 kế hoạch “đối thoại”

Dù nửa đầu năm 2017 vẫn chưa qua, nhưng đã có đến 3 sự kiện “đối thoại” khiến lùm xùm dư luận.

Cuộc “đối thoại” đầu tiên thuộc về chức trách của Hội Nhà văn Việt Nam với kế hoạch “Hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học” và “sẽ mời tất cả các nhà văn hải ngoại về nước tham dự”, dự định tổ chức vào tháng 4/2017, nhưng cho tới giờ hoàn toàn bặt vô âm tín. Nghe nói tuyệt đại đa số nhà văn hải ngoại đã cự tuyệt lời mời bị xem là quá sức mị dân từ hội đoàn bị xem là “cánh tay nối dài của đảng”.

Sự kiện đối thoại thứ hai đã diễn ra đúng nghĩa, dù là “nước đến chân mới nhảy”. Tại một địa danh lần đầu tiên xuất hiện trên bản đồ chính trị thế giới: Đồng Tâm. Lần đầu tiên, một nhân vật đại diện cho thói kiêu ngạo cộng sản của đảng cầm quyền là Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung phải viết cam kết nhượng bộ trước đám đông nông dân chỉ chực chờ “nổi loạn”.

Và đến ý tưởng “đối thoại” chỉ mới nảy sinh vào tháng 5/2017: hội nghị trực tuyến toàn quốc sơ kết một năm triển khai thực hiện Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị về “Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” vào sáng 18/5/2017 đã bớt hẳn khí sắc nhàm chán khi Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng đột nhiên nhấn mạnh: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

Dấu hiệu đáng chú ý là vào năm nay, có vẻ sự việc trở nên “quyết liệt” và gấp gáp hơn. Nếu năm ngoái Võ Văn Thưởng chỉ hé ra ý định “đối thoại” mà không kèm theo kế hoạch nào và cũng chẳng làm gì sau đó, thì lần này ông Thưởng đã nhích thêm một chút (mới chỉ một chút) khi thông tin cho báo giới nhà nước: “Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”.

Sau động thái trên của Võ Văn Thưởng, một số ý kiến trong giới phản biện tỏ ra hào hứng và vồn vã đón nhận “chủ trương đối thoại của đảng”. Một số khác trong đấu tranh dân chủ nhân quyền trong nước cho rằng kỳ này đảng có vẻ nghiêm túc hơn trong việc đối thoại, mặc dù vẫn chỉ dùng lối đảo từ theo cách ám chỉ “người khác biệt quan điểm” chứ chưa dám gọi thẳng tên “người bất đồng chính kiến”.

Nhưng tại sao từ nhiều năm qua, đã có không ít lời kêu gọi đối thoại từ giới trí thức phản biện độc lập mà đảng vẫn không chịu có “chủ trương”? Thậm chí ngay cả lời kêu gọi này xuất phát từ nhóm trí thức “phản biện trung thành” cũng không khiến đảng mảy may động lòng?

Vì sao đảng bỗng nhiên muốn “đối thoại”?

Có khá nhiều bằng chứng về thế chủ động đề nghị đối thoại đã từng thuộc về giới phản biện và bất đồng chứ không phải chính quyền.

Từ năm 2015 đến nay, “Nhóm 61” - một tập hợp mới của một số trí thức đảng viên và những người thuộc phong trào học sinh và sinh viên ở Sài Gòn trước năm 1975 - đã vài lần gửi thư yêu cầu cho Bộ Chính trị về nhu cầu đối thoại và đề nghị “ít nhất một cuộc gặp để góp ý”. Nhưng từ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trở xuống, tất cả nín bặt, không một lời hồi âm.

Còn trước đó, vào năm 2014 khi nổ ra vụ hạ đặt giàn khoan HD 981 của Trung Quốc ở Biển Đông, nhiều trí thức đã yêu cầu Bộ Chính trị phải đối thoại để xử lý dứt khoát vấn đề đối sách với Bắc Kinh. Nhưng Bộ Chính trị đã như thể cấm khẩu.

Vào giữa năm 2016, khi cuộc biểu tình bảo vệ môi trường bùng nổ ở miền Trung và kéo theo các cuộc biểu tình liên tiếp của người dân ở hai đầu cầu Hà Nội và Sài Gòn, Ủy viên Bộ Chính trị Võ Văn Thưởng bất chợt tung ra một phát ngôn hàm ý về “đối thoại với dân” như một động tác xoa dịu không khí phẫn nộ trong dân chúng. Nhưng sau đó ông Thưởng đã “biệt tích” trước cảnh công an Việt Nam lộ nguyên hình hài, hùng hổ bắt bớ và đánh hội đồng không thương tiếc hàng trăm người biểu tình.

Có thể giải thích thế nào về cái cách thập thò rất thiếu chính danh như thế của “đảng ta”?

Trên phương diện tâm lý, sĩ diện của đảng là cao vời vợi, dù sắp chết đến nơi vẫn còn vời vợi cao. Tâm lý đầu tiên và luôn có là “ta đường đường là ủy viên Bộ Chính trị, sao phải hạ mình ngồi ngang hàng và nói chuyện với mấy tay trí thức chỉ là đảng viên thường?”.

Còn nếu có diễn ra một cuộc đối thoại trong mơ, cái gì sẽ được nói ra? Chẳng lẽ giới lãnh đạo đầy sĩ diện và ảo tưởng quyền lực lại chịu ngồi im để nghe “đám trí thức nhiều chuyện” răn dạy sự cần kíp phải bỏ ngay Điều 4 Hiến pháp, chấm dứt ngay sự độc tôn lãnh đạo của đảng cầm quyền, thoát Trung và cả thoát Cộng, chống tham nhũng từ ngay trong nhà mình… Toàn những chuyện quá khó nghe và quá khó nuốt! Toàn những chuyện “bỏ đảng là tự sát!”.

Kết quả là cho đến tận giờ này, khi quá nhiều dư luận sôi sục về hiện tình “đảng nát như tương” và “đất nước nát như cám”, vẫn không có nổi một cuộc đối thoại cho ra hồn giữa một đảng vẫn tuyên xưng là chính danh với những người chẳng cần danh chính nhưng nghiễm nhiên ngôn thuận.

Không ít người trong giới phản biện nói thẳng rằng đừng hy vọng gì về “bản lĩnh đối thoại” của giới lãnh đạo ngày nay. Họ còn đang phải dành đến 99% thời gian và tâm trí để lo đối phó triệt hạ nhau trong nội bộ, lấy đâu ra hơi sức để ngồi nói chuyện với mấy ông trí thức. Mà cứ nghe đến trí thức là họ lại lắc đầu quầy quậy.

Rất có thể chỉ sau vụ Đồng Tâm tháng 4/2017, khi Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung phải “hạ mình” đến tận thôn Hoành để đối thoại với bà con nông dân quyết tử giữ đất, Bộ Chính trị đảng mới nhận ra là một khi đảng và chính quyền không có được tiếng nói “nhất trí” trong việc đàn áp người dân Đồng Tâm, mà ngay cả có chủ trương dùng bạo lực đàn áp thì chẳng có gì chắc chắn là lực lượng vũ trang sẽ dám ra tay, còn Đồng Tâm sẽ không biến thành một Thái Bình thứ hai để trở thành một cuộc khởi nghĩa bùng nổ dữ dội toàn miền Bắc…, mới dẫn đến phát ngôn “không sợ đối thoại” của Trưởng ban tuyên giáo trung ương Võ Văn Thưởng…

Đảng muốn gì?

Cũng như giấc mơ cộng sản chủ nghĩa trầy trật quăng quật trong những người bảo thủ nhất của đảng, cuộc gặp giữa số người này với những trí thức chẳng còn mơ màng vào chủ nghĩa xã hội vẫn là một tiến trình vô cùng chậm chạp và xen kẽ không hiếm cơn mộng du.

Trong hiện tình khốn quẫn ở Việt Nam, đối thoại chỉ manh nha thành hình ở những nơi và vào những thời điểm cực chẳng đã đối với chính quyền, ở những cấp địa phương có điểm nóng như Đồng Tâm mà đảng không thể không hạ mình, chứ không phải cấp trung ương. Đối thoại với nông dân, ngư dân, tiểu thương vì bị tước đoạt kế sinh nhai cuối cùng - những người bị coi là sắp “làm loạn”, chứ không phải với những trí thức được chính quyền đánh giá là “chưa nguy hiểm lắm.”

Nhưng vụ Đồng Tâm chỉ là một mồi lửa. Còn nhiều mồi lửa khác trong dân chúng. Trong giới trí thức…

Chỉ đến lúc này, sau khi đã họp mãi và nghĩ mãi nhưng không còn cách nào khác, đảng đành lê tấm thân tàn tạ đến “những người khác biệt về quan điểm”.

Nhưng lúc này mới là bắt đầu, chỉ mới bắt đầu thôi, cho cơ chế “đối thoại”.

Còn bắt đầu từ đâu và tiếp tới như thế nào? Những câu hỏi nát óc.

Bắt đầu từ đâu để giới đối lập không có lý cớ nào cho rằng “đảng ta” sợ đối thoại?

Nhằm những mục đích và kết quả gì cho “đối thoại”?

Thuyết phục, vận động và lôi kéo như mục tiêu truyền thống chăng? Nhưng mục tiêu này liệu có đạt được khi trí thức ngày càng tan vỡ niềm tin với đảng và nguy hiểm hơn cả là ngày càng bất trị và ít sợ hãi hơn, cho dù đảng vẫn dùng công an để răn đe bắt bớ thường xuyên?

Nhiều năm qua, rõ ràng phương pháp “đối thoại trong đồn công an” bằng đủ thứ sách nhiễu, theo dõi, canh nhà, triệu tập, đánh đập và dùi cui đe nẹt của giới “công an nhân dân làm công tác dân vận” đã quá ít tác dụng, phản cảm và còn bị công luận trong và nước cùng quốc tế lên án là phản động.

Hay đảng cần chuyển qua thái độ “lắng nghe” và “chia sẻ”?

Một kiểu cách như “đảng sẽ tiếp thu ý kiến trí thức” có vẻ sẽ tạm ổn trong hoàn cảnh nước sôi lửa cháy này, ít nhất cũng đạt được mục đích mị dân. Đối với dân Việt vẫn thường bị ma mị. Nhất là với những vị trí thức mà chỉ mới nghe một chút hơi hướng “đảng mở rộng dân chủ”, chưa biết thực hư thế nào đã vội rối rít, cuống quýt “xin được đối thoại”.

Nếu chỉ nhằm mục đích xoa dịu tạm thời, không có gì cao tay hơn là đảng cứ tổ chức vài cuộc đối thoại với những trí thức hoặc nhóm trí thức được đảng xếp vào danh sách “phản biện trung thành”. Mọi việc về cơ bản sẽ diễn ra với tính chất “ngoan hiền dễ bảo” như khi đảng nói chuyện hay chỉ đạo các hội đoàn nhà nước. Sẽ chỉ ghi nhận những ý kiến góp ý về điều chỉnh chính sách, còn ý kiến nào phản bác về thể chế chính trị như điều 4 Hiến pháp thì coi như “không nghe, không biết”…

Kết thúc những cuộc đối thoại trên, đảng sẽ cho báo chí nhà nước và đám dư luận viên “tuyên truyền sâu rộng” về chủ trương và kết quả thực hiện đối thoại của đảng. Trí thức sẽ sớm thỏa mãn, theo đúng đặc tính “dễ dao động” của họ. Và biết đâu đấy, những trí thức “phản biện trung thành” lại loan truyền bài học kinh nghiệm về “thành tâm của đảng” cho đám trí thức phản biện độc lập và cả cho các tổ chức xã hội dân sự độc lập. Từ đó mới thấy đảng mở rộng vòng tay yêu thương đến thế nào, để kẻ nào còn dám nói là đảng sợ đối thoại?

Hay sâu kín hơn, lại có những nhân vật, thế lực nào đó trong đảng muốn vận dụng cơ chế đối thoại để lợi dụng một ít nhân vật bất đồng và tổ chức xã hội dân sự làm cầu nối với giới chính khách phương Tây và lấy lòng người Việt hải ngoại, tích cực thu xếp cho “hậu sự”…

Nhưng dù gì, những mục tiêu và cách thức trên mới chỉ là não trạng của đảng - một não trạng vốn rất chủ quan duy ý chí và thường sai lệch rất nhiều so với thực tiễn.

Giới bất đồng nên làm gì?

Cuộc khủng hoảng Đồng Tâm đã trở thành một bài học rất có ý nghĩa dành cho giới trí thức phản biện và giới bất đồng chính kiến: chính quyền chỉ buộc phải ngồi vào bàn đối thoại, mà thực chất là đàm phán các điều kiện dân chủ và nhân quyền với dân chúng, khi các “công bộc của dân” đã hoàn toàn bế tắc về phương pháp luận lẫn phương pháp áp chế dân.

Bởi thế, những trí thức và người đấu tranh nhân quyền muốn có được kết quả đối thoại thật sự có ý nghĩa với đảng, cần chọn đúng thời điểm và bối cảnh bế tắc của đảng. Sớm quá sẽ bị giảm hoặc mất tác dụng. Thậm chí còn bị thói kiêu ngạo của đảng nhìn từ trên xuống và chỉ dừng ở đó.

Sau vụ Đồng Tâm mang tính cục bộ, hiện thời đảng mới chỉ nguy ngập chứ chưa bế tắc toàn diện. Đây là lúc mà giới bất đồng chính kiến không cần vội vã, sốt ruột, cuống quýt, càng không cần “cầu xin đối thoại”… Những cuộc gặp gỡ vào thời gian này, tuy vẫn nên xúc tiến, nhưng chỉ có ý nghĩa “hiểu nhau hơn” mà chưa thể giải quyết những nan giải căn cơ của đất nước và bản chất chế độ.

Đối thoại chỉ thực sự đạt được kết quả dân sinh - dân chủ - dân quyền khi đảng bị ép vào chân tường - một “vách đá tài chính” về ngân sách, suy thoái dẫn đến khủng hoảng kinh tế, phản kháng và hỗn loạn xã hội, nội bộ chính trị phân rã cùng trào lưu “tách đảng”, tất cả cùng cộng hưởng. Bối cảnh chính trị - xã hội càng tiệm cận điểm cộng hưởng này, đảng mà đặc biệt là những bộ phận “muốn thay đổi” hoặc muốn tìm lối thoát trong đảng sẽ càng cần đến đối thoại, càng biến diễn “thành tâm” hơn trong đối thoại, từ đó mới có thể từng bước mở ra dân chủ, nhân quyền và thay đổi bản chất chế độ.

Nếu đã chịu đựng được vài ba chục năm, chẳng lẽ giới bất đồng chính kiến và đấu tranh nhân quyền không thể kiên nhẫn thêm một vài năm nữa?

P.C.D.

Nguồn: http://www.voatiengviet.com/a/dang-khong-so-doi-thoai-tranh-luan/3867814.html

‘Không sợ đối thoại, không sợ tranh luận,’ thật không?

Bùi Tín

Nhà của nguyên tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêu. Hình minh họa.

GM Nguyễn Thái Hợp: Nạn nhân thảm họa Formosa có quyền đòi lại bãi biển trong lành

Trọng Thành

Ban hỗ trợ nạn nhân Giáo phận Vinh đến Văn phòng Môi trường và Nhân đạo LHQ (OCHA) tại Genève. Trong ảnh, giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp (giữa) và kỹ sư Emilia Wahlstrom, đại diện OCHA (bên trái Đức cha). Ảnh: thamhoaformosa.com

Chất lượng kém, Trung Quốc liên tục trúng thầu ở Việt Nam: Môi trường tham nhũng tạo cơ hội

Phong Sơn

Chất lượng thi công của các nhà thầu Trung Quốc ở thế giới được đánh giá cao, nhưng ở Việt Nam lại hoàn toàn ngược lại; và tuy biết rõ sự thật mười mươi nhưng chúng ta vẫn chọn các nhà thầu Trung Quốc.

Từ rất nhiều năm về trước, việc các nhà thầu Trung Quốc thường xuyên tham gia các dự án lớn ở Việt Nam không còn là điều gì mới lạ. Chất lượng của các nhà thầu này cũng vậy, thật sự rất kém cũng không phải là thông tin gì mới mẻ.

Nhưng điều lạ ở đây là tại sao các cấp có thẩm quyền tuy biết rất rõ về các nhà thầu Trung Quốc nhưng vẫn tiếp tục lựa chọn những nhà thầu này?

Tuyến đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông. (Ảnh: Internet)

ASEAN-Trung Quốc: Đường đến giải pháp cho Biển Đông còn xa vời

Mai Vân

Tàu Trung Quốc đào đắp tại Đá Vành Khăn (Mischief Reef), Trường Sa. Ảnh do một phi cơ trinh sát P-8A Poseidon của Hải quân Mỹ chụp ngày 21/05/2015. U.S. Navy/Handout via Reuters

Thông tin liên quan vụ công dân Nguyễn Hữu Tấn chết trong trại tạm giam Vĩnh Long

1. ĐIỀU TRẦN TẠI HẠ VIỆN MỸ VỀ NGUYỄN HỮU TẤN, CHẾT TRONG ĐỒN CÔNG AN

VOA Tiếng Việt

Chị Nguyễn Thị Mỹ Phượng (trái) và em trai Nguyễn Hữu Tấn quá cố (Ảnh: Vietnam Advocacy Day Facebook và Báo Vĩnh Long)

24/05/2017

NÊN TỔ CHỨC ĐỐI THOẠI NHƯ THẾ NÀO

Nguyễn Đình Cống

Vấn đề đối thoại do ông Trưởng ban Tuyên giáo Võ Văn Thưởng nêu ra ngày 18 tháng 5 chẳng qua chỉ là một thông tin tại hội nghị kiểm điểm việc học tập Hồ Chí Minh chứ chưa phải là một nghị quyết của Đảng. Ông Thưởng nói đối thoại là cần thiết, Đảng không sợ đối thoại, nhưng không nói rõ sẽ tổ chức đối thoại, vì còn phải cố gắng chờ Ban bí thư thông qua. Nghĩa là chưa thông qua, và chưa biết đến bao giờ mới thông qua. Vậy phải chăng đây chỉ là cái bánh vẽ hoặc là bánh có tẩm chất bổ làm dịu thần kinh?

Dù sao thì ông Trưởng ban tuyên giáo đã nói ra miệng, mà “Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy”. Bỏ qua cái ý cho rằng đây chỉ là bánh vẽ, là thủ đoạn, là quá ngây thơ mới tin. Hãy cứ buộc vào, cho rằng Đảng muốn đối thoại thực sự.

Đoán rằng Ban tuyên giáo chưa quen tổ chức đối thoại nên tôi cố tìm hiểu các cuộc đối thoại trên thế giới để gợi ý, may ra có đóng góp được chút gì.

Kiểm duyệt/tự do diễn đạt - một song đấu lịch sử

Trần Hữu Thục

Kiểm duyệt không phải là điều mới lạ trong lịch sử nhân loại. Nó đã có mặt gần suốt chiều dài lịch sử nhân loại, để ngăn cản, để tiêu diệt một kẻ thù vô hình và dai sức: tự do diễn đạt.

Sự thể là như thế này: một mặt, con người luôn luôn muốn bày tỏ, muốn nói lên những suy nghĩ của mình về cuộc sống, nhất là khi có chuyện bất như ý, họ lại càng muốn nói ra; mặt khác, những kẻ có nhiệm vụ trị dân lại chỉ muốn “trị”, nghĩa là chỉ muốn nghe những gì mình thích nghe, những gì không có hại cho quyền lợi và địa vị của họ. Tình hình đó đưa đến chỗ: kẻ thì muốn nói, người lại tìm cách không cho nói. Kẻ muốn nói thì thấp cổ bé miệng. Người không muốn nghe lại có gươm, có súng, có quyền. Thế là kẻ có quyền phải tìm cách bịt miệng kẻ vô quyền. Để hợp pháp hóa hành vi bịt miệng, kẻ có quyền bèn tạo ra những quy định, những lệ, những phép… - và khi cần, tự vi phạm chúng - nhằm mục đích buộc mọi người phải khuất phục.

TUYÊN BỐ CHUNG CỦA XÃ HỘI DÂN SỰ NHÂN ĐỐI THOẠI NHÂN QUYỀN VIỆT-MỸ

Pham Doan Trang

Song song với phiên đối thoại nhân quyền Việt-Mỹ lần thứ 21, sáng nay (23/5), một số tổ chức xã hội dân sự, trong đó có Con Đường Việt Nam, Cây Xanh Việt Nam (Green Trees), Hội Bảo vệ Quyền Tự do Tôn giáo, NXB Giấy Vụn, NXB Trẻ Hà Nội, Nhật Ký Yêu Nước, v.v. đã ra một tuyên bố chung đánh giá về tình hình nhân quyền ở Việt Nam hiện nay, kèm một số khuyến nghị.

Tuyên bố nêu rõ rằng một loạt nhân quyền căn bản vẫn bị vi phạm, đặc biệt là quyền tự do biểu đạt, quyền tụ tập ôn hòa (biểu tình), quyền tự do hiệp hội, và tự do tôn giáo/tín ngưỡng. Bên cạnh đó, bạo lực do nhà nước bảo kê gia tăng trong những tháng gần đây, với những vụ tấn công nhằm vào các nhà hoạt động ôn hòa, trong đó riêng chị Lê Mỹ Hạnh bị hành hung tới hai lần trong không đầy một tháng. Thủ phạm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật và nạn nhân thì bị công an cản trở quyền tiếp cận luật sư.

Bình luận về Đối thoại Nhân quyền Việt - Mỹ

Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc hoặc Formosa thường bị chính quyền ngăn cản. Bản quyền hình ảnh: OTHER

Giới linh mục vận động quốc tế về vụ Formosa

Phái đoàn các linh mục do Giám mục Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh, dẫn đầu đi các nước châu Âu vận động hỗ trợ nạn nhân Formosa đầu tháng Năm 2017. Bản quyền hình ảnh: OTHER

Formosa có thể cản trở Hiệp định thương mại tự do Việt Nam - EU

Cát Linh, phóng viên RFA

Giám Mục Nguyễn Thái Hợp (phải) trao thỉnh nguyện thư đến thị trưởng Geneva, Guillaume Barazzone tại tòa đô chánh thành phố Geveva. Photo courtesy of thamhoaformosa.com

Vay tiền và ‘cõng rắn cắn gà nhà’

Phạm Chí Dũng

Một số dân oan tập trung tại nhà một người dân hôm 19/3 để ủng hộ lời kêu gọi biểu tình phản đối Formosa và chống hiểm hoạ Trung Quốc của LM Nguyễn Văn Lý. Hình minh họa.

23/05/2017

Chiếc ghế ông Thưởng và thời vận Đối Thoại

Faceboker Chanh Tam

Đối thoại chính trị xét cho cùng là quyền lợi của đảng.

Trong khi đảm bảo quyền tự do thông tin mới chính là quyền lợi của dân!

Đối thoại sẽ là một hạng mục chính trị rất quan trọng, nếu triển khai được và thu lại kết quả tích cực, thì ông Võ Văn Thưởng sẽ còn có tương lai chính trị xán lạn hơn nữa.

Tôi tin ông Thưởng sẽ có may mắn. Bởi chính thời vận đã đưa ông đến vai trò hiện nay, không phải đi mà chạy trên các nấc thang quyền lực chinh trị. Thời vận đó là cuộc đấu tranh để đối thoại, là dưỡng khí chính trị nhận thức lại CNXH.

Đảng có thật tâm muốn đối thoại với giới bất đồng chính kiến?

Trương Duy Nhất

Nếu đủ tự tin và thật lòng muốn đối thoại, ông Võ Văn Thưởng, hay bất kỳ một Uỷ viên Bộ Chính trị nào (hoặc toàn thể 18 Uỷ viên BCT) có thể mời tôi. Hãy đối thoại với tôi, mời Trương Duy Nhất đối thoại cùng quí vị.

Đối thoại, thật hay giả?

Bùi Quang Vơm

BBC ngày 19/05/2017 đưa tin, theo báo Pháp luật TPHCM, tại hội nghị trực tuyến toàn quốc hôm 18/05, ông Võ Văn Thưởng, uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương có tuyên bố: "Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận".

BBC còn viết: “Ông cho biết ngành tuyên giáo đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc "trao đổi và đối thoại" với những người có quan điểm khác với Đảng Cộng sản”.

Tuy nhiên, BBC không dẫn link tới nguồn của báo Pháp luật. Tìm trên mạng với những câu trích dẫn trên thì chỉ dẫn tới các tờ báo không chính thống, chép lại BBC.

Đối thoại là vấn đề tối quan trọng nhưng nhạy cảm.

Đối thoại 'tín hiệu mới rất đáng khích lệ'

Đề nghị xem xét mở 'đối thoại' với bất đồng chính kiến của quan chức cao cấp trong lãnh đạo Đảng là tín hiệu mới, đáng khích lệ, theo Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ. Bản quyền hình ảnh: NICHOLAS KAMM/AFP

Thư gởi ông Võ Văn Thưởng - Trưởng ban Tuyên giáo trung ương

Nguyễn Bùi An

Thưa Ông,

Ngày 18 tháng 5, trong một hội nghị trực tuyến trong Đảng, báo Pháp Luật đã dẫn lại lời phát biểu của ông "Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”. Nếu đây là một sáng kiến cho thêm một phong trào như phong trào “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” trước đây thì xem như tôi hiểu lầm ý ông và lá thư này vô nghĩa. Bởi vì tôi nghĩ ông phát biểu những lời mà tôi thượng dẫn nó bao hàm một ý nghĩa rộng lớn hơn: khởi đầu cho công cuộc mới để đi tìm sinh lộ cho dân tộc.

Ông có nhận ra rằng “Đối thoại” là một khái niệm ám ảnh dân tộc Việt Nam trong suốt thế kỷ 20 và đè nặng hơn bao giờ hết trong thế kỷ 21 này? Năm 1945 và năm 1975, “Đối thoại” đã không được vận hành trong tiến trình sinh tồn của đất nước, để rồi nó trở thành khái niệm bẽ bàng và hoài nghi trong con mắt nhiều người khi ông và Đảng khởi xướng.

Nhờ phe ông Thưởng trả lời giúp *

Nguyễn Thông

Ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương đảng, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương, vừa nói rằng đảng đang nghiên cứu việc có thể đối thoại với những người không cùng quan điểm, không chung đường lối.

Bây giờ mới nghĩ (nghĩ chứ chưa thực hiện) là quá muộn rồi, ông Thưởng ạ. Đối thoại, đó là biểu hiện rõ nhất của dân chủ và tôn trọng sự khác biệt về tư tưởng, quan điểm. Còn rụt rè, chần chừ gì nữa mà không làm ngay đi.

Những kẻ cùng đinh như tôi, ban tổ chức sẽ cho rớt ngay từ vòng gửi xe nên cũng chẳng ham đối thoại. Ghế ấy để dành cho những đấng bậc hào kiệt, trượng phu, thông tỏ sự đời. Tuy nhiên, từ bãi xe, tôi đề nghị các ông phe ông Thưởng trả lời giùm cho tôi câu hỏi:

Trong những nước giàu có, dân hạnh phúc sung sướng, có nước nào theo chủ nghĩa xã hội không? Trong những nước theo chủ nghĩa xã hội, có nước nào sớm thoát khỏi nghèo đói, nội chiến không? Bây giờ thế giới có gần 200 quốc gia, còn mấy nước bám vào thứ chủ nghĩa này?

Ông giả nhời được một cách thuyết phục tức là đối thoại đã thành công.

N.T.

Nguồn: https://www.facebook.com/thong.nguyen.7374/posts/1437498992939782

* Tên bài do BVN đặt

VN 'tăng việc quản thúc' trước đối thoại nhân quyền

Bản quyền hình ảnhSTATE.GOV

Này là “Đối thoại”*

KHÔNG THỂ KHÔNG KẾT LUẬN BỌN LỆNH CẢN MÌNH 18 GIỜ TỐI NAY LÀ BỌN PHẢN QUỐC!

A Nguyen Quang

Đấy là nội dung chính mình nhắc đi nhắc lại cho 5 cậu an ninh đã cướp điện thoại và bắt cóc mình để cản mình đến ăn cơm tối với đoàn đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt sẽ diễn ra ngày mai.

Mình nhận lời mời đến 15 Chân Cầm ăn tối với họ lúc 18:30 ngày 22-5-2017. Từ thứ Bảy, 20/5 đã có 4-5 an ninh canh suốt ngày. Hôm Chủ nhật tăng thêm nữa. Hôm nay gần 10 chú.

Gần 18 giời mình bật live stream trên Facebook và đi ra. Mấy cậu ngồi canh ở gần nhà chạy ra trước. Ra đến đầu ngõ thì 3 tên xông vào cướp điện thoại và mấy tên khác tống mình lên xe. Lên xe nhận ra ngay 1 cậu đã bắt mình đi Hưng Yên lúc cản mình đi gặp Obama khoảng 1 năm trước.

THÂM HỤT NGÂN SÁCH - MẤT/CÒN CỦA CHẾ ĐỘ

Tô Văn Trường

Nếu “mổ xẻ” kỹ các bất cập của xã hội ta hiện nay sẽ đụng chạm đến trách nhiệm của khá nhiều người, đặc biệt là những người có chức, có quyền… nhưng sự thật dù có đau lòng đến đâu vẫn mang giá trị phát triển.

Thâm hụt ngân sách nhà nước là vấn đề đau đầu, thậm chí đến mất/ còn của mỗi quốc gia vì tác động đến đời sống của người dân và mất cân bằng vĩ mô nền kinh tế. Chỉ tính riêng tài khóa 2015, nước ta đã bội chi 11,5 tỷ đô la, chiếm đến 6,28% GDP, báo động sự sụp đổ tài khóa quốc gia.

Lỗi tại ai?

22/05/2017

Trung Quốc phá hủy sinh cảnh, vét nạo các đại dương

Ngô Thế Vinh

“Trung Quốc là gã khổng lồ đang im ngủ. Hãy để nó yên giấc, vì khi thức dậy nó sẽ chuyển dịch cả thế giới”. Napoléon Bonaparte

“China is a sleeping giant. Let her sleep, for when she wakes she will move the world”. Napoléon Bonaparte, 1816 à Saint Hélène

Hình 1: Con tàu cá lưới rà/trawler Trung Quốc có khả năng vét nạo tới đáy đại dương: những chiếc tàu khủng ấy đang đánh cá lậu ngoài khơi các xứ Tây Phi châu và các nơi khác; một lối đánh cá lùng và diệt nguồn tài nguyên của hành tinh này. [nguồn: India Live Today, July 8, 2016]

Ống nước mà nhiễm độc, thì không chỉ chết dân

Hoàng Dũng

Sawaco thừa nhận trong hơn 470.000m ống gang phục vụ công tác phát triển và cải tạo hệ thống cấp nước của TPHCM từ năm 2000 đến nay thì ống gang dẻo của Trung Quốc là 249.000m, chiếm 53%. Ngoài Sawaco, còn có Công ty cổ phần Hạ tầng nước Sài Gòn (Saigon Water) cũng sử dụng ống nước gang dẻo của Trung Quốc để cung cấp nước sạch cho huyện Củ Chi.

Đơn vị cung cấp ống gang dẻo là Công ty trách nhiệm hữu hạn ống gang dẻo Tân Hưng (Xinxing Ductile Iron Pipes Co., Ltd.) trụ sở ở Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc. Công ty mẹ là Tập đoàn quốc tế Xinxing Cathay (Xinxing Cathay International Group), do quân đội Trung Quốc thành lập năm 1971. Ngoài Xinxing Ductile Iron Pipes Co., Ltd., Xinxing Cathay còn có Jihua Group Corporation Limited (Bắc Kinh) chuyên sản xuất quân phục cho quân đội và cảnh sát, Xinxing Heavy Industries Group Co.,Ltd. (Bắc Kinh), chuyên sản xuất thiết bị quân sự và Xinxing Development Co., Ltd. (Bắc Kinh), chuyên về xây dựng, buôn bán bất động sản và quản lý khách sạn. Trang mạng của tập đoàn là http://english.xxcig.com/.

Đảng Cộng sản sẽ ‘thực lòng’ đối thoại?

BBC Tiếng Việt

Luật sư Lê Công Định cho rằng động thái về đề nghị ‘đối thoái’ của ông Võ Văn Thưởng chỉ nhằm đối phó với ‘Đối thoại Nhân quyền Việt - Mỹ’ dự kiến vào hạ tuần tháng 5/2017. Ảnh HOANG DINH NAM/AFP

“ĐỐI và THOẠI”

Do Thanh Nhan

Một: Chuyện cũ

Trong số Ủy viên Bộ Chính trị hiện nay thì anh Võ Văn Thưởng là người trẻ nhất, về quan hệ người-người thì tôi có thể gọi là “thằng” vì anh ấy nhỏ tuổi hơn. Bài viết này tôi gọi bằng “ông” cho trọn “đạo quan-dân”.

Theo tôi, thì ông Thưởng là một gương mặt sáng trong số 18 nhân vật quyền lực nhất VN hiện nay. Ông ấy có những việc làm được người dân Quảng Ngãi đánh giá là hơn hẳn nhiều vị tiền nhiệm, cá nhân tôi cũng công nhận điều này.

Tuy nhiên, nghe ông Thưởng nói “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý” (https://goo.gl/0tsHON), tôi nghe và hy vọng chứ chưa chắc đã tin như vậy.

Xử án kiểu ‘Chúa Sơn Lâm’

Bùi Tín

Đinh La Thăng (trái) và “Chúa Sơn Lâm”.

Các thành viên còn lại cố hồi sinh TPP mà không có Mỹ

Trọng Nghĩa

Bản đồ 12 nước trước đây tham gia Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương -TPP. Nguồn: freemalaysiatoday.com

Từ “cảm tình viên” miền Bắc thành tổng thống miền Nam

Trần Gia Huấn

Trong chiến dịch tranh cử tống thống Nam Hàn, cả thảy có mười ba ứng cử viên. Truyền thông Bắc Hàn tấn công tất cả các ứng cử viên: bọn “tay sai”, “bù nhìn”, “con rối của Đế quốc Mỹ”, trừ Moon Jae-in.

21/05/2017

Suy nghĩ về thực trạng đất nước nhân bài “Vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức - cần cảm ơn Đảng”

Hoàng Hưng

Xin có đôi lời về bài “Vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức - cần cảm ơn Đảng” của tác giả Mạc Văn Trang trước khi “nhân đó” nói chuyện “thực trạng đất nước” bao quát và cần thiết hơn.

Nói ngay: phản ứng của không ít người (chủ yếu ở hải ngoại) trước cụm từ “cần cảm ơn Đảng” là điều dễ hiểu. Tách khỏi vụ việc cụ thể (vụ Đồng Tâm), văn cảnh cụ thể (toàn bài viết), thì nó hoàn toàn vô lý, thậm chí “phản động” nếu đã thừa nhận rằng: con đường đi lên của Việt Nam là phải “thoát Cộng”, trước mắt phải thoát khỏi quy định về “lý tưởng Mác-Lênin” và “độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản” trong Hiến pháp.

Một câu hỏi đơn giản: nếu nhận định trên là rõ ràng, tại sao cả bài viết này của Mạc Văn Trang cũng như bài “Hèn hạ, nhục nhã?” - hệ quả của bài trên - đều có số like khá lớn (khoảng 360, là lớn so với những bài về chính trị trên FB), và quan trọng hơn, trong số đó có nhiều nhân vật nổi tiếng vì tư tưởng và thực tế hoạt động dân chủ, chống độc tài Cộng sản, chủ yếu đang hoạt động trong nước và chịu rất nhiều áp lực của chính quyền, có cả nhà văn nổi tiếng, nạn nhân suốt đời của Cộng sản, đang phải sống lưu vong?

Không được biến Nhân quyền thành vật hy sinh cho cuộc chiến đấu đá nội bộ

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

Saigon ngày 20 tháng 5 năm 2017

THƯ NGỎ GỬI:

- Các phe phái đang tranh giành quyền lực trong Bộ Chính trị ở Hà Nội

- Tân Bí thư Thành ủy Sài Gòn Nguyễn Thiện Nhân

- Giám đốc Công an Sài Gòn & Bộ trưởng Công an

Thưa các ông,

Hưởng ứng đối thoại

Nguyễn Đình Cống

Ngày 15 tháng 8- 2017, Trưởng ban Tuyên giáo TƯ Võ Văn Thưởng tuyên bố: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

Khác với phát ngôn “sẽ đối thoại” vào năm ngoái nhưng chẳng làm gì cả, lần này ông Thưởng cho biết “Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”.

Làm sao để vô hiệu hóa máy gây điếc LRAD?

Vũ Thạch

Trong những ngày gần đây, chúng ta đã thấy tận mắt công an dùng hệ thống LRAD (“Sound Cannon”) để đàn áp bà con biểu tình phản đối Formosa (hình 1).

Hình 1: Hệ thống LRAD trong một cuộc biểu tình.

Ba tiêu chuẩn trong phát triển kinh tế

Đoàn Hưng Quốc

Một nền kinh tế muốn vững mạnh cần phải hội đủ 3 điều kiện: tăng trưởng (growth), tăng trưởng bền vững (sustainable development) và tăng trưởng đồng bộ (inclusive development). Ba yếu tố này không thể tách rời nhưng xin được trình bày dưới đây như ba khía cạnh riêng biệt để dễ dàng phân biệt.

Tăng trưởng được nhắc đến nhiều nhất vì nhân loại trong mọi hoàn cảnh đều muốn cuộc sống ngày mai tốt đẹp hơn ngày hôm nay. Tại Trung Quốc chỉ tiêu tăng trưởng trong năm 2017 là 6.5%, Việt Nam là 6.7%, còn ở Mỹ trong mùa bầu cử Trump đã hứa hẹn 4%.

Nhưng nếu chỉ nhắm vào các mục tiêu tăng trưởng ngắn hạn chưa đủ vì cũng giống như một lực sĩ dùng thuốc kích thích nhằm thắng một cuộc đua mà để lại nhiều hậu hoạn lâu dài cho sức khỏe. Cho nên tương lai và sự ổn định của một quốc gia còn tùy thuộc vào hai yếu tố gồm tăng trưởng bền vững và tăng trưởng đồng bộ.

Tôi đi dự “Ngày Nhân quyền cho Việt Nam”

Sơn Tùng

Ngày 11.5.2017 tôi đi dự “Ngày Nhân quyền cho Việt Nam” năm thứ 23. Cũng như 22 năm trước, ít năm nào tôi vắng mặt, buổi sáng làm lễ tại một căn phòng ở Quốc hội Hoa Kỳ, buổi tối dự tiệc tại Nhà hàng China Garden.

Ngày 11 tháng 5 năm nay, trời mưa suốt ngày, gió lạnh và ẩm ướt. Dù biết năm nào ban tổ chức cũng không để bà con tham dự đem bụng đói vào phòng họp và “chịu trận” hơn ba tiếng đồng hồ, tôi cũng thức dậy sớm kiếm cái gì lót dạ rồi mới lên đường. Đón vài người bạn đồng hành rồi trực chỉ Khu Eden, nơi có xe bus do ban tổ chức thuê để đưa bà con tới Quốc hội Hoa Kỳ.

Trời mưa gió, lại nhằm giờ đi làm đông xe, kẹt xe, phải trổ tài luồn lách mới tới được nơi xe bus đậu trễ giờ khởi hành (9 giờ sáng) vài phút! Vậy mà trên xe cũng không còn mấy ghế trống. Thế mới biết bà con tinh thần cao. Có những người quen vì mỗi năm đều gặp nhau vào ngày này, nhưng cũng có vài khuôn mặt lạ đến từ Canada, Úc, Houston, California… Đáng chú ‎ý nhất là những tà áo dài màu vàng ba sọc đỏ thân thương.

Xã luận: Pháp quyền bị nhốt trong cái lồng thể chế

Trịnh Hữu Long

Ảnh: Infonet.

Ôi sợ cái đầu ông chủ nhiệm quá!

Nguyễn Đình Ấm

Tại cuộc họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội sáng ngày 15/5/2017 sau những phát biểu quan ngại của PCT Quốc hội Đỗ Bá Tỵ, Tòng Thị Phóng về vụ Đồng Tâm, ông Võ Trọng Việt Chủ nhiệm Ủy ban An ninh, Quốc phòng của Quốc hội đã khẳng định: “Chúng ta đi nước ngoài nhiều nhưng chưa có nước nào yên ổn như Việt Nam, ta thấy vụ Đồng Tâm ghê gớm nhưng so với các nước đã là gì đâu”.

Tôi thực sự shock trước câu nói này giữa diễn đàn Quốc hội của ông Võ Trọng Việt. Ôi, đất nước tôi như thế này mà ông cho là “chưa có nước nào yên ổn” như nước ta, tức yên ổn nhất thế giới?

Có lẽ ngày nào cũng phải có hàng trăm, nghìn cuộc biểu tình, bạo loạn, hàng nghìn người chết, nhà cửa tan hoang, dân chạy loạn tứ tung… thì ông mới cho là “không yên ổn”?

Đối thoại hay “đối thọi”?

Điền Phương Thảo

“Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”

Phát biểu trên của Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng quả là nền tảng để xây dựng một xã hội dân chủ, văn minh và tiến bộ.

Thế nhưng, điều kiện tiên quyết để một cuộc đối thoại, tranh luận có thể “tạo ra cơ sở để hình thành chân lý” đó là sự BÌNH ĐẲNG, CÔNG BẰNG, DÂN CHỦ giữa hai chủ thể tham gia cuộc đối thoại, tranh luận đó. Câu chuyện ngụ ngôn Chó Sói và Cừu Non của La Fontaine đã nêu lên một kinh nghiệm xương máu rằng “lý lẽ của kẻ mạnh bao giờ cũng thắng”.

20/05/2017

Sẽ thành công hơn nếu ‘làm ngược’ với Đảng?

BBC tiếng Việt

Nhiều địa phương ở Việt Nam đã ‘thành công’ khi không làm theo đường lối phát triển kinh tế của Đảng, theo Tiến sỹ Nguyễn Quang A. Ảnh AFP

Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam

Trần Trung Đạo

Câu “bóng ma chủ nghĩa cộng sản” mà Marx đã viết trong Tuyên ngôn Đảng Cộng sản để thách thức quyền lực của các nhà nước tư sản giữa thế kỷ 19, đã trở thành bóng ma của quá khứ. Một trăm năm chục năm sau ngày công bố Tuyên ngôn Đảng Cộng sản, nơi yên nghỉ của Marx tại nghĩa địa High Gates ở ngoại ô London đã nhiều lần được chọn để làm ngoại cảnh cho những cuốn phim ma.

Thế nhưng, có một nơi, bóng ma Cộng Sản vẫn còn đang ám ảnh trong nhiều lãnh vực của đời sống xã hội. Nơi đó là Việt Nam.

Những sản phẩm của chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam còn đầy dẫy: cơ chế chính trị độc tài, nền kinh tế lạc hậu, xã hội sa đọa, đạo đức suy đồi, sùng bái cá nhân, suy tôn lãnh tụ, lừa dối nhân dân, bưng bít có chủ trương, đổ thừa có hệ thống.

Lấy trường hợp suy tôn Hồ Chí Minh làm ví dụ.

‘Đảng ta’ không sợ đối thoại?

Thiền Lâm

Hẳn là sau vụ Đồng Tâm khi Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung phải “hạ mình” đến tận thôn Hoành để đối thoại với bà con nông dân quyết tử giữ đất, Bộ Chính trị Đảng mới nhận ra là không còn cách nào khác, họ phải lê bước đến dân chúng.

Bản cam kết có chữ ký của Chủ tịch Nguyễn Đức Chung, Phó trưởng ban Dân nguyện Quốc hội Đỗ Văn Đương, đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng và Dương Trung ... là bằng chứng minh bạch nhất về đối thoại giữa chính quyền với dân chúng.

Vì sao cần thu hút thêm du khách Trung Quốc?

Thanh Trúc, phóng viên RFA

Một chiếc đèn lồng đỏ của Trung Quốc được treo cạnh lá cờ Việt Nam trước một ngôi nhà ở Hà Nội vào ngày 3 tháng 3 năm 2014. - AFP photo

Ông Đoàn Ngọc Hải xác nhận ngưng xuống đường vì bị hai văn bản ‘trói chân’

Dương Cầm

Ông Đoàn Ngọc Hải xuống đường chấn chỉnh trật tự lòng lề đường tại Quận 1 cách đây một tháng - Ảnh: Dương Cầm

Nguyễn Ái Quốc và Phạm Quỳnh

Nguyễn Ngọc Lanh

Đây là 1 trong cụm gần 30 bài đã đăng ở trang nghiencuulichsu.com. Nhân ngày sinh của cụ Hồ, xin giới thiệu một góc nhìn về một nhân vật lịch sử thời nay.

Những người ly khai: nền tảng của dân chủ

Từ Thức

Những người ly khai (dissidents) đang tranh đấu cho nhân quyền là lương tâm của xã hội, mà bất cứ một quốc gia nào, nhất là những nước sống dưới ách độc tài, phải ghi ơn. Đó là kết luận của Michel Eltchaninoff, một triết gia Pháp, sau khi bỏ ra nhiều năm đi gặp và nghiên cứu về các dissidents tại nhiều quốc gia.

Tác giả cuốn ‘Les Nouveaux Dissidents’ (Những người ly khai mới)[1] vừa xuất bản ở Pháp, viết: những người ly khai là mối kiêu hãnh của xã hội. “Trong khi mọi người lo lắng cho sự nghiệp, an toàn, quyền lợi và tự do cá nhân, họ chấp nhận trả giá cho sự phẫn nộ của họ. Bị chà đạp bởi nhà cầm quyền, trước sự thờ ơ của người đồng hương, họ đứng dậy sau mỗi thử thách và trung thành với lý tưởng của mình, đôi khi tới kiệt lực”. Eltchaninoff nghiên cứu về những người mà ông gọi là “dissidents mới”, bởi vì những người ly khai của thời đại Internet có nhiều điểm khác với những thế hệ trước, cả về nhân sinh quan lẫn phương pháp tranh đấu.

Cực đoan và hơn thế nữa

Nguyễn Quang Dy

“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc…” (Hồ Chí Minh, trong “Tuyên ngôn Độc lập”).

Tôi viết bài này nhân ngày sinh cụ Hồ, một nhà cách mạng không cực đoan như các đồng chí của mình, nên ông là một lãnh tụ cô đơn. Đó là điều Archimedes Patti đã kể với tôi vào tháng 5/1990 khi ông đi Việt Nam lần cuối để dự sinh nhật cụ Hồ. Tháng 9/1945, Patti là đại diện OSS ở Hà Nội. Hy vọng họ vẫn là bạn khi gặp lại nhau ở thế giới bên kia.

Trong một số bài trước (như Cực đoan và Thù hận: Nguyên nhân Mọi Tai họa, 22/11/2015, và Vô cảm và Cực đoan sẽ Cản đường Hòa giải, 10/6/2016), tôi đã đề cập đến cực đoan như một yếu tố chủ chốt gây ra mọi tai họa trên đời này, nhưng có lẽ như thế vẫn chưa đủ. Vì vậy trong bài này, tôi muốn đề cập tiếp đến cực đoan như một chủ đề riêng.

Ai phá nát di sản Hồ Chí Minh? FB Đỗ Minh Tuấn

Tại bài viết trên trang nhà FB, Đỗ Minh Tuấn nêu 7 điểm trong di sản Hồ Chí Minh bị thế hệ thứ hai của ĐCSVN phá hủy. Nhưng thiết tưởng, đề cập đến di sản tư tưởng của ông Hồ, tác giả cũng cần giới thuyết cho người đọc rõ thêm những gì khả thủ và những gì bất cập [trong di sản đó], để tiện đối sánh với tình trạng gần như khó chấp nhận của một thứ CNXH phi hiện thực đang được những người nhân danh ông Mác ông Lê chèo lái trong vô vọng hiện nay.

Bauxite Việt Nam

Mừng sinh nhật Hồ Chí Minh với tượng đài 118 tỷ đồng

VOA Tiếng Việt

Tượng đài Nguyễn Tất Thành và thân phụ Nguyễn Sinh Sắc tại tỉnh Bình Định, 18/5/2017. (Ảnh chụp từ Báo Bình Định)

19/05/2017

Chính phủ thừa nhận biển miền Trung vẫn nhiễm độc từ Formosa

VOA Tiếng Việt

Cá bị cho là nhiễm độc tại một cơ sở đông lạnh ở Hà Tĩnh hồi tháng 4 năm nay, 1 năm sau thảm họa môi trường biển do công ty Đài Loan Formosa gây ra.

Tránh hải sản tầng đáy, ngư dân sống bằng gì?

Lan Hương, phóng viên RFA

Ngư dân kéo thuyền lên bờ biển Thọ Quang, Đà Nẵng ngày 29/9/2013. AFP photo

Hải sản tầng đáy không an toàn và mối nguy từ… tôn giáo

Trúc Giang

“…các vị cứ kêu gào học tập Tư tưởng Hồ Chí Minh, nhưng rồi các vị lại ưa cúp cua, trốn học quá. Nếu các vị chăm chỉ học hành sẽ nhớ câu chuyện vào ngày 13/1/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã về thăm Nhà thờ Phát Diệm, gặp gỡ Giám mục Lê Hữu Từ…”.

Những hình ảnh là những bằng chứng không thể chối cãi việc nhân viên công an đàn áp bắn hơi cay và đánh Giáo dân Quỳnh Lưu - Nghệ An đi kiện Formosa.

Bị qui là phản động, nhưng không đương nhiên bị truy tố?

Kính Hòa, phóng viên RFA

Công an ngăn chặn người biểu tình trước Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội ngày 13/5/2014. AFP photo

Trẻ tập đi và gái mười phương

Lê Trọng Hiệp

…khi nói, khi lý luận thì từ Tổng Bí thư đến “Cơ quan lý luận và chính trị” của Trung ương Đảng, hết thảy đều ngây ngô y như là trẻ con. Thế nhưng khi làm, họ lại chai mặt y như một ả gái điếm đánh đĩ cả 10 phương…

Có hai hình ảnh mâu thuẫn nhau, gợi lên từ hành vi mới nhất của cái chế độ chính trị đang làm giông làm bão trên đất nước chúng ta.

Một mặt, nó hành xử không khác những đứa trẻ sơ sinh vừa mới biết lật, biết đứng chựng hay mới chập chững tập đi: đứa trẻ vô tư nhoẻn miệng cười theo lời tung hô của người lớn trước thành tựu đầu đời mang tính chặng mốc của mình.

Một mặt, nó chai lỳ, thách thức và bất cần đời. Ở đây nó trông không khác gì một thứ gái điếm hết thời, đã mất hết hy vọng và không còn gì để mất: bán thân được là bán, chẳng cần chừa lại một phương cuối cùng để có chỗ kiếm lấy tấm chồng làm chỗ dựa cuối đời.

Nhưng tại sao nó trông giống là trẻ sơ sinh lúc mới biết lật, biết đứng hay biết đi?

Bệnh vô cảm có từ đâu

Tô Văn Trường

Lẽ thường, người ta vô cảm khi người ta không hiểu biết, người ta chán nản và nhất là khi người ta đã mất lòng tin, người ta bất lực, người ta buông xuôi và lúc đó lòng ích kỷ lớn lên. Và bàng quan với sự vô cảm thì cũng là một loại… vô cảm.

Có ý kiến nhận xét bệnh vô cảm hiện nay đã giảm hơn trước chủ yếu biểu hiện trong những chuyện như giúp đỡ người gặp khó khăn, lên án tham nhũng, quan liêu, phê phán các cơ quan và quan chức nhà nước… Còn thì đa số dân ta vẫn vô cảm, hời hợt với những vấn đề lớn, về tương lai của đất nước và không hiểu những điều đó ảnh hưởng đến chính mình và tương lai của con cháu mình. Có ý kiến còn cho rằng bệnh vô cảm ngày nay còn nặng hơn vì vô cảm trước đây còn do không đủ thông tin, không hiểu, không ý thức đầy đủ, còn bây giờ là lảng tránh trách nhiệm, là ích kỷ và cơ hội.

Xin nói đôi lời nhân ngày “Sinh nhật Bác”

Ngụy Hữu Tâm

Có quá nhiều bài về vấn đề này rồi, nhưng có lẽ nhân dịp này hay hơn thế, về nhân vật này, cũng đáng bàn một chút. Nhưng thực ra, tôi còn muốn hơn thế.

Gần đây có bài của nữ văn sĩ tài ba PTH: Trường hợp “Bác Hồ”, tác giả: Phạm Thị Hoài. Bài hay, xin miễn bàn. Về nhân vật này, đã tốn quá nhiều giấy mực rồi, không chỉ ở ta mà trên khắp thế giới.

Họ Hồ là người Nghệ quá giỏi, nhân vật siêu hạng không chỉ với Việt Nam mà cả với thế giới, nhưng trước hết là với những nước vốn là thuộc địa hay thế giới thứ ba nói chung. Nhưng cái đáng nói là cái lũ ăn theo trên VTV và “đài báo Đảng ta”, lũ “nghệ sĩ dỏm”, hay “dư luận viên”, hay “tu hú” gì thì cũng vậy.

Từ quân sự hóa đến hạt nhân hóa Biển Đông

Ls Nguyễn Văn Thân

Vào tháng 4 năm 2016, Trung Quốc công bố ý định xây dựng 20 trạm điện hạt nhân nổi hoạt động tại Biển Đông. Các trạm điện này sẽ có lò phản ứng hạt nhân đặt trên bệ ở ngoài khơi. Khâu lắp ráp các lò phản ứng hạt nhân có căn cứ tại thành phố duyên hải Hồ Lô Đảo thuộc tỉnh Liêu Ninh và sẽ do công ty China Shipbuilding Inductry Corp quản lý. Ý định này nằm trong kế hoạch 5 năm là Trung Quốc sẽ hoàn tất 58 lò phản ứng hạt nhân trước năm 2020.

Động cơ mà Trung Quốc theo đuổi chính sách xây dựng và thiết lập lò phản ứng hạt nhân gồm có cả hai mặt kinh tế và quân sự. Thứ nhất là để cung cấp năng lượng sạch và rẻ giúp kinh tế phát triển và thứ hai là bảo đảm ưu thế chiến lược kiểm soát được Biển Đông. Trung Quốc đang phải đối đầu với nạn ô nhiễm môi trường trầm trọng vì công nghệ sản xuất chủ yếu dựa vào năng lượng dơ từ than đá. Các lò phản ứng hạt nhân sẽ cung cấp điện vừa sạch vừa ít tốn kém cho các cơ sở và căn cứ quân sự cũng như hệ thống khử muối để cung cấp nước ngọt cho các đảo nhân tạo ở Trường Sa. Thông thường thì các phương tiện quốc phòng chẳng hạn như đường băng và nhà kho cần điện xuất phát từ lò than hoặc dầu. Lợi thế của lò phản ứng hạt nhân nổi trên biển là lúc nào cũng có nước để giải nhiệt. Các trạm điện này có thể được sử dụng để xây dựng đời sống và cộng đồng dân cư trên các đảo xa xôi tại Trường Sa cũng như tại các giàn khoan và những địa điểm khai thác dầu khí ngoài khơi.

Hải sản nguy hiểm từ hai phía

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam

Cá dùng để làm chả cá ở Lý Sơn. RFA photo

Macron: từ hold-up tới big bang

Từ Thức

Macron vừa bổ nhiệm thủ tướng: Edouard Philippe đến từ bên hữu, và một nội các vừa tả, vừa hữu. Sau khi làm “holp-up”, chiếm cái ghế cao nhất, Macron vừa thực hiện một “big bang”: xóa bỏ ranh giới tả, hữu đã làm bế tắc xã hội, chia rẽ chính trường và, đôi khi, những gia đình Pháp.

18/05/2017

TRUYỀN THÔNG - BÁO CHÍ VÀ ĐẠO ĐỨC

Trao đổi giữa nhà báo Trần Quang Thành và nhà báo Võ Văn Tạo

Hội thảo Quốc tế về thảm họa môi trường Formosa

Khía cạnh pháp lý và môi trường của Formosa để vận dụng vào những cuộc đấu tranh sắp tới

Triều Giang

(Hình ảnh do Thái Hà Và John Hòa Nguyễn thuộc Nhóm JFFC thực hiện)

- Người tham dự đến từ Canada, Úc châu, Âu châu và nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ

- Cựu đại sứ Tòa án Hình sự Quốc tế ICC: “Đừng bao giờ bỏ cuộc”!

Với 6 diễn giả, 5 đề tài, trên 10 thảo luận viên và khoảng 100 người Việt từ Canada, Úc châu, Âu châu và nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ đã về tham dự buổi Hội thảo ngày 10 tháng 5, 2017 vừa qua tại phòng Kennedy số 325 tại tòa nhà Russel Thượng viện Hoa Kỳ để tìm hiểu về cơ sở pháp lý và luật lệ về môi trường cho việc khởi kiện Hình sự hoặc dân sự công ty Formosa trước Tòa án Quốc tế để đòi bồi thường thỏa đáng cho các nạn nhân và cải tạo môi trường biển tại miền Trung Việt Nam.

“Chúng tôi đến đây để nói lên sự thật”

Luật sư Trịnh Quốc Toản đến từ Toronto giới thiệu Bác sĩ Nguyễn Thể Bình, Chủ tịch tổ chức Vietnam For Progress, đại diện Ban tổ chức đọc diễn văn chào đón quan khách và người tham dự. Bà phát biểu:

GM. Nguyễn Thái Hợp: Một chuyến đi đau lòng!

Khánh An-VOA

Thị trưởng Gevena, Guillaume Barazzon (phải), tiếp Giám mục Nguyễn Thái Hợp.

Thông cáo báo chí: Vận động quốc tế và trao Thỉnh nguyện thư về thảm họa Formosa

UB Hỗ trợ nạn nhân biển GP Vinh 5/16/2017

Những ngày đầu tháng 5/2017, hơn một năm sau ngày xảy ra thảm họa, Ban hỗ trợ nạn nhân ô nhiễm môi trường biển thuộc Giáo phận Vinh đã có chuyến hành trình đặc biệt qua Âu Châu để trao Thỉnh nguyện thư về việc giải quyết thảm họa môi trường do Công ty TNHH Gang thép Hưng nghiệp Formosa Hà Tĩnh gây ra.

Thảm họa này quá khủng khiếp đối với người dân Miền Trung nói riêng và Việt Nam nói chung. Tệ hại hơn, một năm sau, Formosa vẫn chưa có động thái khôi phục môi trường biển và giải pháp đền bù thiệt hại công bằng, thoả đáng. Trong khi đó, nhiều nỗ lực đi đòi công lý của các nạn nhân qua các kiến nghị, những cuộc xuống đường, tuần hành, hay khởi kiện đều bị nhà cầm quyền ra sức cản trở, thậm chí đàn áp bằng bạo lực.

Vụ Formosa: 200.000 chữ ký trao cho LHQ, châu Âu

VOA Tiếng Việt

Thị trưởng Gevena, Guillaume Barazzon (phải) tiếp Giám mục Nguyễn Thái Hợp.

Linh mục Đặng Hữu Nam bác bỏ cáo buộc của chính quyền

BBC Tiếng Việt

Những ‘hành vi sai trái’ mà giới chức cáo buộc đã xảy ra tại Nghệ An trong thời gian năm tháng đầu năm 2017 đều bắt nguồn từ việc các linh mục sát cánh, dẫn dắt người dân đấu tranh phản đối Formosa, linh mục Đặng Hữu Nam nói với BBC Tiếng Việt.

Linh mục Đặng Hữu Nam hiện cai quản Giáo xứ Phú Yên, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An. GNSP

Tình trạng nhân quyền Việt Nam ở mức báo động

Cát Linh, phóng viên RFA

Hoàng Đức Bình (trái) đã bị bắt và Bạch Hồng Quyền đang bị truy nã do lên tiếng về vụ Formosa. RFA photo

Thấy gì từ kế hoạch vay và trả nợ của Chính phủ?

Phan Minh Ngọc

Bài học Hungary: Vay 1 tỷ đô la từ thời cộng sản nhưng phải trả đến 20 tỷ đô la, đến nay vẫn còn nợ 10 tỷ.

Bình luận về nguy cơ tài chính nước nhà trong bối cảnh giới tài phiệt toàn cầu có nhiều cách thao túng khó lường, bạn Quang Thang Trinh viết: “Tất cả các nhà băng TW ở các nước ít nhiều đều bị giới tài phiệt thao túng, cả NHNN Việt Nam(...)Số liệu vay 1 tỷ đôla (từ thời CS) trả nợ 10 tỷ mà vẫn còn 10 tỷ đô la là số liệu thực của Hungary - quê hương thứ 2 của tôi . Tôi nghĩ VN rất khó tránh cái bẫy này. Liệu chúng ta có khả năng tiêu hóa điều này ko: Khoảng thời gian tính là 15 năm (1973-1989), nợ netto tăng từ 0,8 tỷ đôla lên 19,4 tỷ đôla, tức tính theo GDP từ 9,2 % lên 66,5 %.

Vay có 0.8 tỷ (đúng ra đòi vay 5 tỷ, tiền về có 0.8 tỷ thôi) mà phải trả tới tới 19.4 tỷ đô la? Có thể gọi là cướp hay là cái gì? Và bây giờ lỗi tại ai: Tại người vay 0.8 tỷ hay tại người ko trả được nợ?”

ĐỖ MINH TUẤN bình luận: Đào mồ những thằng đi vay, bán đấu giá xương của chúng cho bảo tàng lịch sử động vật quý hiểm trong danh sách đỏ. Tóm lại là thôi đi các vị! Bớt vì nước vì dân đi cho nhân dân và con cháu được nhờ, khi chưa có cải cách thể chế, kiểm soát quyền lực, (chứ không phải nhốt quyền lực vào lồng như cách làm thơ của TBT) thì đừng có giở trò yêu nước thương dân, hùng hổ tranh nhau PHÁT TRIỂN, để rồi lại móc túi dân bằng thuế nọ thuế kia lấy cớ là sửa chữa chính những thứ rác rưởi tàn tệ mà các vị thải ra. PHÁT TRIỂN thực ra là uống tinh trùng các thế hệ con cháu nhân dân (chứ không phải con cháu các vị)

FB Đỗ Minh Tuấn

Cần đổi ‘tư duy lo sợ hội nhập và tận thu thuế’

Đinh Khương Duy(*)

Nghiên cứu sinh Luật Kinh tế quốc tế, ĐH Bocconi

Giao thông ở Việt Nam. Getty Images

17/05/2017

Đi tìm định nghĩa “công lý” ở Việt Nam...

Thảo Vy

“Công lý là lẽ phải, lẽ công bằng, phù hợp với pháp luật đương thời, không thiên lệch, không tư vị”. Với cách hiểu theo định nghĩa này, người ta có quyền yêu cầu cần có “công lý cho Đinh La Thăng”, cho Võ Kim Cự...

Phiếm đàm về TBT Nguyễn Phú Trọng: Tả khuynh hay hữu khuynh qua Hội nghị TW 5?

Anh Văn

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong nhiệm kỳ II đã trở thành một gương mặt đáng giá trên địa đồ chính trị Việt Nam. Và ở chừng mực nào đó, có thể tạm thời đánh giá về ông trên cơ sở quy luật lượng - chất (Chủ nghĩa Mác-Lê) theo diện phiếm đàm.

TBT Nguyễn Phú Trọng: Tả khuynh hay hữu khuynh qua Hội nghị TW 5?

Chính phủ Việt Nam dung túng tin tặc?

Phương Thảo tổng hợp

Ngày 14 -05-2017, FireEye đã tuyên bố nhóm hackers có tên APT32 (OceanLotus Group) đang tiến hành xâm nhập mạng máy tính của các công ty tư nhân thuộc nhiều ngành nghề cũng như các công ty nước ngoài, các nhà báo, các nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam. FireEye cho rằng nhóm hacker này đã tạo ra một phầm mềm độc hại (malware) độc đáo kết hợp với các công cụ giao dịch có sẵn để tạo ra các hoạt động phù hợp với lợi ích của Nhà nước Việt Nam.

Việt Nam: Nhiều nhà hoạt động môi trường bị đàn áp vì đưa tin về thảm họa Formosa

Front Line Defenders(*)

(Bản dịch của Vũ Quốc Ngữ)

Ngày 15 tháng 5 năm 2017, nhà hoạt động môi trường Hoàng Đức Bình đã bị chính quyền tỉnh Nghệ An bắt với cáo buộc “chống người thi hành công vụ” và “lợi dụng quyền tự do dân chủ”. Một người hoạt động môi trường khác là Bạch Hồng Quyền cũng đang phải đối mặt với cáo buộc “gây rối trật tự công cộng” vì những hành động tổ chức tuần hành vì môi trường. Anh Quyền hiện đang bị truy nã toàn quốc bởi lệnh truy nã của chính quyền tỉnh Hà Tĩnh ban hành ngày 12 tháng 5 năm 2017.

Nhà hoạt động môi trường Hoàng Đức Bình

Nhà văn hóa Việt Phương với vấn đề triết học

Tô Văn Trường

Triết lý Phật giáo hình thành trong Việt Phương sau những thăng trầm trong cuộc đời của chính ông khi từng hăng hái cổ vũ cho hệ tư tưởng và triết học Mác Lê. Do đó, những trải nghiệm và kết luận của ông khác với Thích Nhất Hạnh hay Lê Mạnh Thát, chưa nói tới Đạt Lai Lạt Ma.

Có thể triết học Phật giáo rất ý nghĩa trong lý giải ý nghĩa của cuộc đời nhưng cuộc đời lại là cuộc vận động mạnh mẽ rất cần cả những triết lý mang tính chiến thuật hơn để tạo nên những bước đi nho nhỏ chứ không thể thiền tĩnh tại giữa nước sôi, lửa bỏng để chỉ hướng tới một cái kết kiểu “vô thuỷ vô chung”…

Tôi mường tưởng lại ngay từ năm 2011 trong những lần đàm đạo riêng với Việt Phương, nghe ông tâm sự từ trải nghiệm riêng của mình thì có ba điều đáng suy ngẫm và thực hành (Việt Phương không dùng cụm từ “ba điều dạy”) có thể tóm tắt như sau:

Formosa: Giải pháp giữ GDP?

Khánh An-VOA

Suốt thời gian qua, nhiều người đặt câu hỏi vì sao thảm hoạ Formosa để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng cả về kinh tế (hàng trăm nghìn người mất sinh kế), xã hội (tình hình an ninh trật tự bất ổn) và môi trường (hệ sinh thái biển mất nửa thế kỷ để hồi phục) nhưng không một ai, cả từ phía tập đoàn lẫn chính quyền, bị truy tố.

Trong khi đó, những người tích cực nhất phản đối Formosa dưới những hình thức khác nhau, từ xuống đường (Blogger Mẹ Nấm), đưa tin (Nguyễn Văn Hoá, Bạch Hồng Quyền) đến hỗ trợ nạn nhân đi kiện (Hoàng Bình) lại lần lượt bị khởi tố, bắt giam.

Vì sao có chuyện ngược đời như vậy?

Có thể phần nào hiểu được lý do nếu đọc một trong ba giải pháp được Bộ Kế hoạch Đầu tư đề xuất nhằm kéo tốc độ tăng trưởng kinh tế cả năm lên (sau khi quý I không được như mong đợi):

“Giải pháp thứ ba mà Bộ Kế hoạch và Đầu tư đề cập đến là giao các bộ, ngành liên quan khẩn trương hoàn thành các công việc liên quan đến xử lý vấn đề môi trường của dự án Formosa, nếu đủ điều kiện để hoạt động, có thể xem xét cho phép nhà máy đi vào vận hành.

Theo tính toán của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nếu được vận hành lò cao số 1 trong tháng 5 sẽ cho công suất là 3,5 triệu tấn thép/năm, đóng góp khoảng 0,16 điểm % trong tăng trưởng GDP”. (Trích bản tin báo Dân Việt)

Mà ai cũng biết kinh tế nước ta ì ạch chủ yếu là bởi quá nhiều dự án nghìn tỷ kém hiệu quả của các tập đoàn kinh tế quốc doanh cũng như vô số các khoản đầu tư công lãng phí.

Nghĩa là:

Nhà nước đầu tư/kinh doanh kém hiệu quả -> Kinh tế sa sút -> Tăng trưởng sụt giảm.

Để kéo tăng trưởng lên:

Tạo điều kiện cho Formosa vận hành -> Hết mực bảo vệ tập đoàn này -> Trấn áp bất kì ai phản đối Formosa.

Đơn giản là thế, công lý, nhân phẩm, môi trường đâu có chỗ. Đây là nơi chỉ có đồng tiền nói chuyện.

nguyenanhtuan's blog

Việt Nam sẽ chịu thêm sức ép quốc tế vì các vụ bắt giữ?

BBC Tiếng Việt

Đã có đến tám vụ bắt giữ các nhà hoạt động xã hội và nhà báo tự do từ đầu năm 2017 đến nay